Không có gì đẹp hơn trên đời này cho bằng hai người đang yêu nhau. Nhưng để tình yêu có thể bền vững, chúng ta cần nhận ra những khác biệt lớn lao về mặt thiêng liêng và tâm lý giữa người nam và người nữ. Cũng cần hiểu rằng một số căng thẳng — những điều vốn dĩ sẽ xảy ra trong đời sống hôn nhân và có thể dễ dàng giải quyết — là một phần trong bản chất sa ngã của con người chúng ta
Sự căng thẳng đầu tiên là thế này: giữa việc muốn và không muốn tình yêu. Bạn thực sự không bao giờ hiểu rõ về nhau cho đến khi kết hôn. Giai đoạn tìm hiểu giống như một buổi dạ hội hóa trang, và trong hôn nhân, chúng ta tháo bỏ lớp mặt nạ và nhìn thấy con người thật của chính mình. Như Elizabeth Barrett Browning đã nói trong tác phẩm 'The Lady’s Yes':"
“'Có' Đó là lời tôi trả lời cho anh tối hôm qua; 'Không!" sáng hôm nay. Thưa anh, tôi sẽ nói Màu sắc nhìn dưới ánh nến sẽ không giống khi nhìn vào ban ngày.”Sự thay đổi có thể xảy ra. Trái tim nhân loại có thể đi đến chỗ chứa đựng quá nhiều tình yêu và ước mình không còn được yêu thương nữa. Trong trật tự nhân sinh, luôn có một sự giằng co giữa muốn yêu và không muốn yêu. Thứ “hóa học” huyền bí nào trong trái tim khiến nó đung đưa con người giữa hai thái cực ấy? Bị xé đôi giữa khát khao và no nê, thèm muốn và chán chường, ao ước và thỏa mãn, trái tim con người tự hỏi: “Tại sao tôi lại như thế?”
Khi sự no nê xuất hiện, “người kia” dường như biến mất, vì không còn được khao khát nữa. Khi nỗi khao khát trở lại, “người kia” lại trở thành điều không thể thiếu. Yêu quá nhiều thì sinh bất mãn; yêu quá ít thì để lại trống rỗng.
Bạn được dựng nên cho Trái Tim Rất Thánh đầy tình yêu vô biên của Chúa Giêsu, và không ai ngoài Thiên Chúa có thể làm bạn thỏa mãn. Trái tim bạn đúng khi khao khát sự vô hạn, nhưng lại sai khi cố lấy một con người hữu hạn để thay thế cho sự vô hạn ấy.
Giải pháp cho sự căng thẳng này nằm ở việc nhận ra rằng những thất vọng chỉ là lời nhắc nhở rằng tình yêu là tình yêu của Thiên Chúa đang trên đường lữ hành. Cả việc được yêu quá nhiều lẫn được yêu quá ít đều có thể cùng tồn tại khi được nhìn dưới ánh sáng của Thiên Chúa.
Khi nỗi khao khát tình yêu vô hạn này được hiểu như một niềm khát mong hướng về Thiên Chúa, thì sự hữu hạn của tình yêu nơi trần thế sẽ nhắc chúng ta nhớ đến lời của thánh Âu-tinh: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và lòng chúng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Ngài” (Tự Thuật 1.1). Hãy luôn nhớ rằng trong mọi cuộc hôn nhân, người nam và người nữ hứa với nhau một điều mà chỉ mình Thiên Chúa mới có thể tặng ban.
ây là một căng thẳng khác mà bạn sẽ cảm nghiệm, và nó rất căn bản nơi bản tính con người: sự căng thẳng giữa khát vọng nên một với một người khác, nhưng đồng thời vẫn cảm thấy cô đơn, gần như cô đơn ngay cả khi ở bên nhau. Sẽ có những lúc bản thân bạn như tan biến trong người kia, nhưng rồi sau đó lại là một cảm giác mãnh liệt như bị ném trở về với chính con người cô độc của mình. Tại sao vậy? Bởi vì không có gì thuần vật chất, xác thịt hay nhục dục trên thế gian này có thể thực sự hiệp nhất con người. Hãy thử làm cho hai khối đá cẩm thạch thành một xem. Tại sao không thể? Bởi vì chúng là vật chất! Chỉ xác thịt thôi thì không thể hiệp nhất. Chỉ linh hồn, chỉ tinh thần mới có thể hiệp nhất.
Nếu chúng ta cùng học Kinh Lạy Cha, thì việc tôi biết Kinh Lạy Cha không làm mất đi khả năng học nơi bạn. Nếu chúng ta cùng cầu nguyện, chúng ta sẽ nên một hơn nhiều so với bất cứ sự kết hợp vật chất nào. Chính tinh thần làm nên sự hiệp nhất. Xác thịt là phương thế dẫn đến hiệp nhất; bạn thấy đó, nó không phải là chướng ngại cho sự hiệp nhất. Thân xác của bạn là phương thế dẫn đến hiệp nhất bởi vì nó gắn liền với linh hồn. Tình yêu càng đánh mất linh hồn của nó, nó càng đánh mất sự hiệp nhất và cảm thức nên một. Khi tinh thần không còn nữa, chỉ còn lại sự nhàm chán và mệt mỏi.
Khát vọng mãnh liệt muốn sự thân mật ngày càng triển nở cho đến khi đạt tới sự nên một không thể được thỏa mãn hoàn toàn trong bình diện thể lý, bởi sau sự kết hợp nên một của thể xác vẫn còn đó hai con người riêng biệt, mỗi người mang nơi mình một mầu nhiệm riêng. Bạn có thấy sự nghịch lý ấy không? Linh hồn của những người yêu nhau khao khát sự hiệp nhất, nhưng thân xác tự nó, dù là biểu tượng thoáng qua của sự hiệp nhất ấy, lại không thể tạo nên sự hiệp nhất trọn vẹn.
Xác thịt không thể thấu đạt loại hiệp nhất duy nhất có thể làm thỏa mãn tinh thần. Không có cuộc hôn nhân nào trên thế gian thoát khỏi sự căng thẳng này, và sự căng thẳng ấy càng gia tăng khi thân xác chỉ thực hiện những cử chỉ của tình yêu mà thiếu vắng linh hồn. Bạn sẽ thấy sự căng thẳng nơi thân xác giảm đi khi linh hồn biết yêu thương.
Có một lối thoát cho sự căng thẳng này. Chúng ta không nên trở nên cay đắng hay hoài nghi vì nó. Sự giải tỏa lớn lao nhất cho sự căng thẳng ấy chính là việc sinh ra con cái. Người ta cảm thấy có một sự không tương xứng giữa niềm khao khát mãnh liệt muốn nên một và việc không thể làm cho sự nên một ấy trở nên vĩnh viễn; và điều đó được bù đắp nơi đứa con, đứa trẻ trở thành mối dây hiệp nhất mới vượt ra ngoài người cha và người mẹ. Người chồng và người vợ sẽ không còn cảm thấy khoảng trống nơi nhau khi mối tương quan của họ được lấp đầy bởi một thân xác và linh hồn mới được chính Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa, trực tiếp ban tặng.
Thiên Chúa đã tạo dựng con người cách tốt đẹp, và con người sẽ bất hạnh nếu cố chống lại những quy luật ấy. Con cái là lời giải đáp cho nghịch lý của sự cô đơn ngay cả khi ở bên nhau. Chúng là mối dây liên kết những người yêu nhau cả hồn lẫn xác.
Kế đến là sự căng thẳng giữa niềm ngây ngất bất tận của tình yêu mà người ta hằng mơ tưởng và thực tế tình yêu diễn ra thế nào trong hôn nhân. Có những người trở nên cay nghiệt, điều mà họ không nên như vậy. Nếu một người bắt đầu với giả định rằng người kia là Thiên Chúa, thì người ấy sẽ phải uống cạn những giọt đắng của thất vọng. Chúng ta không được đặt nơi người kia quá nhiều điều. Nếu không, chúng ta sẽ cảm thấy hụt hẫng vì người bạn đời đã không trao ban tất cả những gì họ dường như đã hứa trao ban.
Đôi khi người kia cảm thấy mình bị phản bội, bị lừa dối, thất vọng và bị phụ bạc. Nói cách khác: “Tôi bước vào cuộc hôn nhân này để được hạnh phúc tuyệt đối và vô hạn, nhưng người chồng/vợ lại không làm tôi hạnh phúc!” Sở dĩ sự bất mãn ấy tràn ngập tâm hồn là vì người ta đã mong đợi nơi hôn nhân một điều vốn không hiện hữu trong đó.
Đây là câu trả lời: Hãy nhớ rằng không một con người nào trên thế gian là tình yêu. Chỉ một mình Thiên Chúa là tình yêu. Chúng ta, những thụ tạo, chỉ là những con người đáng được yêu và điều đó cũng chỉ trong giới hạn. Khi một thụ tạo bắt đầu chiếm chỗ của Đấng Tạo Hóa và được xem như hiện thân của tình yêu, thì hôn nhân sẽ biến thành hận thù. Người ta bước vào hôn nhân mong chờ một vị thần, hay mong người phụ nữ là một thiên thần nào đó. Nhưng rồi nàng hóa ra là một thiên thần sa ngã, còn người đàn ông thì hóa ra có “đôi chân bằng đất sét”. Khi cơn ngây ngất qua đi và ban nhạc không còn chơi nữa, rượu champagne của cuộc đời cũng mất đi vị sủi bọt của nó.
Có những người gọi người bạn đời của mình là kẻ lừa đảo và cướp mất hạnh phúc của họ. Rồi họ tìm đến tòa ly dị và nói: “Chúng tôi muốn ly dị vì chúng tôi không hợp nhau.” Nhưng đã bao giờ trên thế gian này có một cuộc hôn nhân hoàn toàn hòa hợp tuyệt đối chưa? Không có hai con người nào trên thế gian hoàn toàn tương hợp với nhau cả.
Rồi người ta bắt đầu đi tìm những người bạn đời mới và lại lặp lại cùng một sai lầm: mong chờ một người khác trao ban điều mà chỉ mình Thiên Chúa mới có thể ban được. Họ bước vào những cuộc hôn nhân mới nhưng vẫn không tìm được hạnh phúc. Tại sao vậy? Bởi cuộc hôn nhân trước thất bại vì họ từ chối nhìn tình yêu hôn nhân như một tiền sảnh dẫn vào tình yêu thần linh.
Thật vô ích khi nghĩ rằng một tình yêu khác có thể bù đắp điều mà tình yêu đầu tiên còn thiếu. Bò có thể gặm cỏ ở những đồng cỏ khác, nhưng không có sự thay thế nào cho một con người mà ta đã trao hiến toàn bộ con người mình cho họ suốt đời. Vì thế, hãy nhớ rằng bạn không nên mong đợi quá nhiều. Điều bạn thật sự tìm kiếm thì ở trên trời, chứ không phải dưới đất này. Người bạn đời của bạn chỉ là một phần nhỏ; chỉ một mình Thiên Chúa mới là sự viên mãn trọn vẹn. Đừng mong người bạn đời đem lại cho bạn hạnh phúc vô hạn. Có thiên đàng thật, nhưng thiên đàng không ở dưới đất này.
Kế đến là sự căng thẳng giữa tính dục và tình yêu. Khi nói đến sự căng thẳng này, không được nghĩ rằng hai điều ấy đối nghịch nhau; thật ra không phải vậy. Khi ở đây chúng ta nói riêng về chúng, là vì chúng ta đang nói đến những người tách rời tính dục khỏi tình yêu. Trong đời sống hôn nhân, hai điều ấy phải được kết hợp với nhau. Tính dục là biểu hiện cao nhất của tình yêu giữa vợ chồng.
Khi hai điều ấy không được hiểu đúng, hoặc bị tách rời khỏi nhau, thì chúng ta sẽ thấy những khác biệt sau đây: tính dục tìm kiếm phần nào đó, còn tình yêu hướng đến toàn thể. Tính dục thuộc về sinh học và có những phần thỏa mãn rất rõ rệt của nó; tình yêu bao gồm tất cả những điều ấy, nhưng lại hướng đến toàn thể con người được yêu — một con người gồm cả thân xác lẫn linh hồn, được tạo dựng theo giống hình ảnh của Thiên Chúa.
Tình yêu nhìn thấy chiếc đồng hồ và mục đích của nó; còn tính dục chỉ chăm chú vào dây cót mà quên rằng nó được tạo ra để đo thời gian. Một cơ năng không bao hàm toàn bộ con người, nhưng toàn bộ con người bao hàm cơ năng ấy. Nói cách khác, tình yêu bao gồm tính dục, nhưng tính dục không nhất thiết bao gồm tình yêu.
Tình yêu hướng đến người kia; còn tính dục hướng về chính bản thân mình. Tình yêu hướng đến người khác vì thiện ích và sự hoàn thiện của người ấy; còn tính dục hướng về bản thân vì sự thỏa mãn của chính mình. Tính dục tâng bốc đối tượng không phải vì đối tượng đáng được ca ngợi tự nó, nhưng như một cách quyến rũ và lôi kéo. Nó biết cách kết bạn và gây ảnh hưởng trên người khác. Cái tôi trong tính dục tưởng rằng mình yêu người kia, nhưng thật ra nó yêu hình ảnh phản chiếu của chính mình nơi người kia.
Tính dục bị thôi thúc bởi một ham muốn lấp đầy khoảnh khắc giữa có và không có. Nó là một trải nghiệm giống như ngắm hoàng hôn hay xoay ngón tay cho qua thời gian. Sau một trải nghiệm, nó nghỉ ngơi vì đã được thỏa mãn trong chốc lát, rồi lại chờ đợi một cơn say mê mới xuất hiện để được thỏa mãn, đôi khi trên một đối tượng hoàn toàn khác.
Tình yêu không chấp nhận quan niệm ấy, vì nó chỉ nhìn thấy ở đó việc hy sinh những người mình yêu cho sự thỏa mãn ích kỷ của bản thân. Tính dục muốn cho chim đôi cánh bay nhưng lại không cho chúng một tổ ấm. Nó muốn cho trái tim những cảm xúc nhưng lại không cho chúng một mái nhà. Nó muốn ném cả thế giới vào hành trình của những lữ khách lênh đênh trên biển mà không có bến cảng.
Thay vì hướng về Đấng Vô Hạn đích thực — chính là Thiên Chúa — để được thanh luyện, nó lại thay thế bằng một thứ vô hạn giả tạo và vì thế không bao giờ tìm được sự thỏa mãn. Một trong những lý do khiến nhiều người rơi vào chứng loạn thần và suy nhược thần kinh là vì họ mãi tìm kiếm cách vô ích sự vô hạn nơi cái hữu hạn, tìm kiếm Thiên Chúa nơi xác thịt.
Tình yêu đích thực thì khác biết bao. Tình yêu đích thực thừa nhận nhu cầu, cơn khát, cảm xúc nồng nhiệt và sự khao khát, nhưng đồng thời cũng nhìn nhận một sự gắn bó thật sự với một giá trị vượt lên trên mọi không gian và thời gian. Trong tình yêu, sự nghèo khó được hòa nhập vào sự phong phú. Trong tình yêu đích thực, nhu cầu trở thành sự viên mãn và nỗi khát khao trở thành niềm vui.
Tính dục thì thiếu niềm vui của sự hiến dâng ấy. Con sói chẳng trao ban gì khi nó giết con chiên, bởi vì nơi đó không có niềm vui của sự tự hiến. Tính dục đón nhận để khỏi phải trao ban, còn tình yêu là sự kết hợp với người khác vì sự hoàn thiện của người ấy.
Bạn sẽ cảm nhận một căng thẳng giữa lãng mạn và hôn nhân, giữa cuộc theo đuổi và sự chiếm hữu. Có cách nào để luôn giữ được cả sự hồi hộp của lãng mạn lẫn niềm vui của chiếm hữu không? Có—nhưng không phải ở trần gian này. Câu trả lời duy nhất cho nghịch lý của theo đuổi và chiếm hữu chỉ có thể tìm thấy trong cõi vĩnh cửu.
Bạn sẽ cảm thấy một sự căng thẳng giữa lãng mạn và hôn nhân, giữa cuộc theo đuổi và sự chiếm hữu. Có cách nào để luôn giữ được cảm giác say mê của lãng mạn cũng như niềm hân hoan của sự chiếm hữu không? Có, nhưng không phải ở thế gian này. Câu trả lời đích thực duy nhất cho nghịch lý giữa theo đuổi và chiếm hữu chỉ có thể được tìm thấy trong cõi vĩnh cửu.
Khi tình yêu của bạn dẫn bạn trở về với Thiên Chúa, bạn sẽ nắm bắt được một điều gì đó ngây ngất vô cùng, và sẽ cần cả một cõi đời đời để theo đuổi và khám phá ý nghĩa của điều ấy. Hãy hiểu điều đó, và với tư cách là vợ chồng, bạn sẽ nhận ra rằng tất cả tình yêu mình có chỉ là một tia lửa dẫn đưa bạn đến ngọn lửa chính là Thiên Chúa.
Cuộc hôn nhân của bạn sẽ trở nên như một âm thoa hòa nhịp với khúc hát của các thiên thần, như dòng sông tuôn chảy vào biển cả, nơi lãng mạn và hôn nhân hòa làm mộtVì Thiên Chúa là tình yêu vĩnh cửu vô biên, nên cần cả một cuộc theo đuổi đời đời để dò thấu chiều sâu của Ngài. Khi đó, trên thiên đàng sẽ có một sự đón nhận vô hạn và một sự trao ban vô biên. Bạn kết hôn vì tình yêu, và tình yêu dẫn bạn đến với Thiên Chúa.
0 Nhận xét