16. Chúa Thánh Thần

Trong bài này chúng ta sẽ bàn về một chi tiết “Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần” trong Kinh Tin Kính. “Chúa Thánh Thần”, “Chúa Thánh Linh” hay “Thần Khí Chúa” đều có thể được sử dụng thay thế cho nhau. Sẽ thật là hữu ích nếu chúng ta đi vào chủ đề này bằng cách suy ngẫm một số câu hỏi mà các bạn có thể đã nhiều lần tự hỏi bản thân.

 “Liệu rằng sống cùng thời với Chúa Giêsu thì có tốt hơn cho tôi hay chăng?”

 “Liệu tôi có thiếu mất điều gì chăng khi không được là người sống đương thời với Chúa Giêsu, khi Người còn dạo bước trên mặt đất này?”

 “Hay là chúng ta có đánh mất điều gì đó chăng?”

 “Thế kỷ 20 mà chúng ta đang sống đã quá xa cách so với thời của Chúa Giêsu, và điều này có thật sự là một thiệt thòi không?”

Để trả lời những câu hỏi trên, chúng ta phải công nhận rằng quả thật có một số lợi thế khi được sống cùng thời với Chúa Giêsu. Chúng ta có thể được lắng nghe lời Người nói và thậm chí được ấn tượng cách sâu sắc bởi thanh âm đầy uy quyền phát ra từ môi miệng Người. Các bậc cha mẹ có thể đem con cái đến với Người để được Người chúc lành. Những ai là tội nhân sẽ được thu hút bởi chòm râu uy nghi của Người. Tâm hồn tất cả chúng ta sẽ được khuấy động bởi khả năng diễn giải hùng hồn của Người, như lính canh Đền thờ đã từng công nhận khi họ được sai đi bắt Người. Họ bị chinh phục bởi tài hùng biện của Chúa Giêsu. Khi những bậc có thẩm quyền hỏi đám lính gác: “Tại sao các anh không điệu ông ấy về đây?”, họ đã đáp: “Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người ấy” (Ga 7, 45-46).

Đó có thể là những điểm lợi thế, nhưng đồng thời chúng ta cũng phải nhớ Chúa chúng ta cũng đã từng phán rằng Người ra đi thì có lợi cho chúng ta hơn. Người đã nói thế trong đêm Tiệc Ly. Biến cố ấy xảy ra chỉ vài giờ trước khi Người lâm cơn hấp hối trong vườn Cây Dầu, chỉ ngay trong đêm trước khi Người chịu chết trên Thập giá. Người bảo các Tông đồ rằng:

 “Thầy nói thật với anh em: Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em.” (Ga 16, 7). Chúa Giêsu bảo Người ra đi thì có lợi, bởi nếu Người không ra đi, thì Thánh Thần sẽ không ngự đến với chúng ta. Nếu Người ở lại trên trần gian, nhiều nhất là chúng ta chỉ có thể tận mắt trông thấy Người, chính tai nghe tiếng Người giảng dạy, hay thậm chí là chỉ được ôm lấy Người mà thôi. Rồi ra đó cũng chỉ là một thứ tình yêu bên ngoài. Nhưng nếu Người ra đi, thì Người sẽ sai Thánh Thần đến với chúng ta; và qua đó Người sẽ không đơn thuần chỉ là một tấm gương để bắt chước; nhưng Người sẽ trở thành chính sự sống đích thật để chúng ta tham dự và thực sự sống đời sống ấy. Hẳn là chúng ta sẽ không còn được nhìn thấy sự hiện diện hữu hình của Người nữa, nhưng sự hiện diện thiêng liêng của Người sẽ lấp vào khoảng trống ấy. Chúa Kitô không còn hiện diện cách thể lý, bề ngoài, nhưng Người cư ngụ ở bên trong chúng ta, làm sống động, ban sinh khí, không phải chỉ ở một nơi chốn cụ thể nào đó nữa, nhưng là ở trong Giáo Hội Người, cũng như trong mọi tâm hồn của những ai thuộc về Người.

Như thế, chúng ta có phải đang chịu thiệt thòi không? Không đâu, chúng ta còn được lợi nhiều hơn là đằng khác. Đừng nghĩ rằng nếu bạn được sống cùng thời với Chúa Giêsu thì bạn sẽ dễ dàng tin vào thần tính của Người, hơn là tin vào thần tính của Giáo Hội Người ngày hôm nay. Những ai đã khước từ Người thì ngày nay cũng sẽ khước từ Giáo Hội Người. Hãy nhìn các Tông đồ mà xem; các ngài đâu thể hiểu được tại sao Chúa Giêsu lại chịu chết cho tới ngày Lễ Ngũ Tuần, khi Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các ngài. Do đó, sẽ thật là ảo vọng khi cho rằng chúng ta có thể hiểu về Chúa Kitô hơn các Tông đồ năm xưa.

 

Điều này trình bày một số điểm giáo lý liên quan tới Chúa Thánh Thần, và chúng ta sẽ lược qua tầm bốn điểm. Trước hết, Chúa Thánh Thần mặc khải Người Con, tức là Con Thiên Chúa, là Chúa Kitô. Chúa Thánh Thần mặc khải Chúa Con cũng như Chúa Con mặc khải Chúa Cha. Khi Chúa Giêsu còn ở trên thế gian, Người đã mặc khải Cha trên trời. Nhờ Chúa Giêsu mà chúng ta được biết Chúa Cha yêu thương chúng ta đến thế nào. Chúa Cha quá yêu thế gian đến nỗi đã gửi Con Một Người đến trong trần gian. Vào đêm Tiệc Ly, thánh Philipphê xin Chúa Giêsu rằng: “Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha”, và Chúa Giêsu đáp: “Philipphê, Thầy ở với anh bấy lâu nay vậy mà anh vẫn chưa biết rằng Cha và Thầy là một hay sao?” (Ga 14, 8-11). Chính tình yêu của Chúa Cha đã sai Chúa Con đến, và do đó mà Chúa Con cũng giống như một dạng lăng kính. Khi ánh sáng mặt trời chiếu qua lăng kính, nó tách thành bảy tia quang phổ. Nhờ Chúa Giêsu, chúng ta được hiểu tình yêu trọn hảo và lòng nhân hậu của Cha trên trời.

Cũng như Chúa Kitô mặc khải Chúa Cha, thì chính Chúa Kitô cũng phán rằng Người sẽ gửi Thánh Thần đến để mặc khải về Người. Đây chính là lời của Chúa chúng ta: “Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em. Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy.” (Ga 16, 13-15). Bằng những lời này, Chúa Giêsu có ý muốn nói rằng một khi Người đã về cùng Cha, thì mọi ân phúc thiêng liêng mà Người đã giành được cho chúng ta từ đồi Canvê sẽ được chuyển ban cho chúng ta nhờ vào Chúa Thánh Thần. Khi còn sống cuộc đời dương thế, Chúa Giêsu đã nói chúng ta sẽ chẳng thể hiểu được cuộc đời Người. Chúng ta sẽ chẳng thể nhận lãnh được mọi công nghiệp có được từ sự sống của Người, cho tới khi Thánh Thần ngự xuống trần gian, và vai trò vĩ đại của Thánh Thần chính là “đứng sau hậu trường” để làm cho Chúa Kitô và cuộc đời của Người trở nên thật hơn bao giờ hết. Do đó, chỉ vào ngày lễ Ngũ Tuần mà bấy giờ các Tông đồ mới có thể hiểu được biến cố Tử nạn của Chúa Kitô.

Thánh Phaolô thậm chí còn tuyên bố rằng không ai có thể gọi Chúa Giêsu là “Thiên Chúa” nếu không nhờ Chúa Thánh Thần tác động. Phải, bạn có thể phát âm từ “Giêsu”, nhưng bạn không biết Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng cứu độ nhân trần, Chúa Tể của vũ hoàn, nếu không được Thánh Thần tác động. Nếu cho đến lúc này đây bạn đã luôn tin vào thần tính Chúa Kitô, thì ấy là nhờ Thánh Thần Chúa tác động mà bạn mới có thể tin, chứ không phải nhờ vào lời lẽ tôi giảng dạy. Tôi chỉ có thể cung cấp cho bạn một vài lý do nhất định làm cơ sở để tin, nhưng để có thể thật sự xác tín thì chỉ có thể nại đến Chúa Thánh Thần. Như kính thiên văn không cho thấy chính nó, nhưng nó soi chiếu các vì sao trên trời, thì cũng thế, Thánh Thần không mặc khải chính mình, nhưng là mặc khải Chúa Kitô. Hãy nghĩ về phương cách giúp chúng ta trong thời đại này có thể truyền thông với những nơi xa xôi trên thế giới nhờ vào điện hoặc sóng ánh sáng. Vậy thì tại sao Chúa chúng ta, Đấng đang ngự trên trời, lại không thể ở gần chúng ta đến mức chúng ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của Người, nhờ vào Thánh Thần của Người cơ chứ?

Chúa Giêsu đã phán với các Tông đồ: “Thầy sẽ chỉ còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Thầy sẽ không bỏ anh em mồ côi” (Ga 14, 18). Rồi sau đó Người hứa rằng Thánh Thần của Người, như một đấng an ủi khác, sẽ cư ngụ với họ mãi mãi.

Chúa Giêsu là nguồn an ủi cho các môn đệ khi Người còn ở thế gian, và giờ đây Thánh Thần của Người sẽ là Đấng an ủi họ, Đấng bảo trợ và Trạng sư cho họ. Hãy nghe những lời Chúa Giêsu đã nói: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi. Đó là Thần Khí sự thật, Đấng mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người” (Ga 14, 16-17). Ở đây, Chúa Giêsu bảo rằng thế gian không thể nhận biết Chúa Thánh Thần vì thế gian chỉ tin theo những gì tai nghe mắt thấy. Nó không thể nhìn thấy Chúa Thánh Thần

Bằng những lời này, Chúa Giêsu nói với chúng ta từ bên ngoài, nhưng Thánh Thần Chúa nói với chúng ta từ bên trong. Phải chăng Chúa Thánh Thần như một Đấng thay thế cho Chúa Kitô? Không phải vậy! Chúa Thánh Thần sẽ làm cho Chúa Kitô trở nên thật hơn bao giờ hết. Hãy nghe lời Chúa Giêsu nói: “Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em” (Ga 14, 20). Làm thế nào Chúa Thánh Thần ở trong chúng ta? Nhờ vào việc Người sẽ mặc khải sự siêu việt của Người được ẩn giấu trong tâm hồn chúng ta. Thánh Phaolô viết: “cho dù chúng tôi đã được biết Đức Ki-tô theo quan điểm loài người, thì giờ đây chúng tôi không còn biết Người như vậy nữa” (2Cr 5, 16). Giờ đây chúng ta được biết Chúa Kitô theo một cách khác, chúng ta được biết Người thông qua Chúa Thánh Thần; vì thế, như Chúa Kitô đã phán, Chúa Thánh Thần sẽ làm chứng về Người, chứ không làm chứng cho bản thân Ngài. Người ta gần như có cảm giác là các ngôi vị trong Ba Ngôi đang cố tình lẩn tránh. Cứ như thể Chúa Cha che giấu chính mình vì Chúa Con, Đấng mặc khải Cha, và cũng gần như Chúa Con giờ đây đang cố tình giấu mặt vì Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần dường như cũng che giấu chính mình, vì Người không tỏ lộ chính mình.

Từ “che giấu” ở đây không được thích hợp để sử dụng cho lắm. Chúng ta có thể minh bạch hóa điều này bằng cách trích dẫn chính lời của Chúa Giêsu: “tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến” (Ga 16, 13). Chúa Thánh Thần không làm chứng cho bản thân, nhưng là cho Chúa Con. Những ai có Chúa Thánh Thần thì hiểu được Chúa Kitô. Chúng ta thường nghe người ta nói: “Ồ, Chúa Giêsu là một tôn sư vĩ đại. Thật thế, Chúa Giêsu, Tổng thống Lincoln và triết gia Plato đã cống hiến rất nhiều cho thế giới. Nếu như chúng ta muốn giải quyết các vấn đề kinh tế và xã hội, những gì cần phải làm là mở Kinh Thánh đọc Tám Mối Phúc của Chúa Giêsu”. Một số người không hiểu được rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và là Đấng cứu chuộc nhân loại. Đối với họ, Chúa Giêsu cũng chỉ là một con người như bao con người khác. Tại sao họ không nhận biết Chúa Giêsu? Bởi vì họ không có Thần Khí Chúa nơi mình. Tại sao họ không có Thần Khí Chúa nơi mình? Tại vì họ đã không vâng theo lề luật Chúa. Chúa Giêsu nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (Ga 14, 15). Khi ấy Thần Khí Chúa mới tỏ hiện mình ra cho chúng ta.

Chúa Thánh Thần hoạt động như một nghệ sĩ. Người phóng tác bức họa Chúa Giêsu trên tấm vải. Người làm cho Chúa Giêsu trở nên thật sự sống động để chúng ta có thể nhận biết Người. Cũng như người nghệ sĩ ở bên ngoài tấm vải vẽ, thì Chúa Thánh Thần cũng ở bên ngoài Chúa Kitô, Đấng mà Ngài mặc khải. Được đầy dẫy Thánh Thần có nghĩa là được đầy dẫy Chúa Kitô. Khi chúng ta mặc lấy tâm trí của Chúa Kitô, chúng ta cũng mặc lấy ý muốn của Người. Tin Mừng vốn không cung cấp cho chúng ta nhiều câu trả lời về những bận tâm và khó khăn trong cuộc sống. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần bắt chước cuộc đời Chúa Giêsu như trong các Sách Tin Mừng, hẳn là tất cả chúng ta sẽ trở thành thợ mộc hết. Làm thế nào để biết điều chúng ta phải làm? Thần Khí Chúa Kitô sẽ chỉ cho chúng ta biết những gì cần làm trong mọi tình huống: nói năng sao cho chuẩn chỉ, hành động sao cho phải lẽ, thể hiện tình bác ái sao cho đúng mực.

Thần Khí Chúa Kitô ngự trong linh hồn chúng ta sẽ mặc khải Chúa Kitô cho chúng ta. Thánh Phaolô đã dùng hình ảnh tâm trí con người để giúp chúng ta hiểu rõ về Chúa Thánh Thần. Thánh nhân tự hỏi: “Vậy ai trong loài người biết được những gì nơi con người?” (1 Cr 2, 11). Bởi vì, cũng như thánh Phaolô chúng ta có một linh hồn và một thần khí. Trong giới kỹ sư, người kỹ sư này sẽ biết người kỹ sư nọ; trong giới bất động sản, anh môi giới này biết anh môi giới kia; và trong cùng một trường học, sinh viên này biết sinh viên nọ. Tất cả bọn họ đều có chung một thần khí. Bọn họ có thần khí tự nhiên lẫn siêu nhiên của Chúa Kitô. Làm cách nào chúng ta có thể nhận biết Chúa Kitô? Chúng ta phải có Thần Khí của Người. Những ai được chia sẻ Thần Khí của Người thì nhận biết lẫn nhau. Thần khí tự nhiên, loại thần khí thuần túy của loài người, loại thần khí vẫn chưa đạt được tới sự thánh thiện, không thể hiểu được ý nghĩa thâm sâu của Chúa Kitô. Điều này cũng gần giống với việc mong đợi con chim yến trong lồng học thuộc các bài thơ của Shakespeare vậy, Trừ khi bạn lấy bộ não của mình cấy vào trong đầu con chim yến ấy, thì nó sẽ chẳng thể nào học nổi các bài thơ của Shakespeare. Như thánh Phaolô có nói: “Con người sống theo tính tự nhiên thì không đón nhận những gì của Thần Khí Thiên Chúa, vì cho đó là sự điên rồ; họ không thể biết được, bởi vì phải nhờ Thần Khí mới có thể xét đoán.” (1 Cr 2, 14).

Dạy cho người ta biết về Chúa Kitô và các mầu nhiệm đức tin thánh thiện của chúng ta thì cũng gần giống với việc cố gắng dạy cho một người mù phân biệt màu sắc. Chuyện đó là không thể được nếu những người đó chưa sẵn sàng đón nhận Thần Khí Chúa Kitô. Có những người cải đạo, nhờ được dẫn dắt, đã nhận biết Chúa Kitô. Nhờ đâu mà họ được nhận biết Chúa Kitô? Đó là nhờ Chúa Thánh Thần. Các bạn còn nhớ bài học đầu tiên trong khóa học này không, tôi đã nói rằng người ta trở nên có quan tâm hứng thú với Giáo Hội đơn giản chỉ vì họ đã được nhận lãnh ân sủng giúp soi sáng tâm trí và kiện cường ý chí. Chúa Thánh Thần quyến rũ tâm hồn người tín hữu, đưa họ đi vào mối hiệp thông sâu xa thân mật, và tự mình trở nên Đấng thánh hóa cho chúng ta, như Chúa Cha là Đấng Sáng Tạo và Chúa Con là Đấng Cứu Chuộc chúng ta. Đây là một trong những hoa trái của Chúa Thánh Thần trong đời sống chúng ta.

Chúng ta giờ đây sẽ chuyển sang một điểm giáo lý khác, cụ thể là Chúa Thánh Thần trong mối liên hệ với sự hiểu biết về tội lỗi của chúng ta. Vào đêm Tiệc Ly, Chúa Giêsu nói Thánh Thần Chúa sẽ chứng minh rằng chúng ta có tội: Khi Người đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi, vì chúng không tin vào Thầy” (Ga 16, 8-9).Cho tới khi nào chúng ta mới có được sự hiểu biết trọn vẹn về tội lỗi? Chính Chúa Giêsu đã nói rồi, phải nhờ vào Thánh Thần.

Không ai thật sự hiểu cho thấu sự xấu xa của tội nếu người đó chỉ đơn giản cho rằng tội là vi phạm luật mà thôi. Khi chúng ta có được Thần Khí Chúa Kitô, chúng ta sẽ hiểu tội là gây hại cho người chúng ta yêu mến. Biến cố đóng đinh thập giá là một sự phô bày tội lỗi cũng như thói vô tín trong tận cái cốt lõi sâu xa của nó, đó là một sự từ khước tuyệt đối trước tình yêu và phước lành của Thiên Chúa. Thánh Thần Chúa tỏ cho chúng ta thấy rằng tội là sự khước từ, không chịu đón nhận ơn cứu thoát đã được Chúa Kitô mua lấy. Không một ai hay một điều gì khác, ngoại trừ Thần Khí Chúa, có thể giúp chúng ta thấu hiểu trọn vẹn thế nào là tội lỗi. Biết bao lần chúng ta có thể đã bóp nghẹt lương tâm bằng cách lặp đi lặp lại và hợp lý hóa những hành vi gian ác. Dư luận đôi khi còn đồng tình với tội lỗi nữa. Chúa Thánh Thần ở trong chúng ta và bày tỏ cho chúng ta biết mọi sự bất tín đều là tội gắn chặt với Thập giá, với biến cố chịu đóng đinh của Chúa Giêsu. Nhờ đó mà chúng ta mới bắt đầu hiểu được rằng Thập giá giống như một loại tự truyện. Nhìn lên Thập giá, chúng ta có thể nhận ra cuộc đời mình: thói kiêu căng của mình đã kết nên vòng gai Chúa đội, thói tham lam làm thành những mũi đinh đâm thủng chân tay Người, việc tránh né ân sủng đã ghim chặt đôi chân Người vào thanh gỗ, thứ tình yêu lệch lạc và nổi loạn đã đâm thâu cạnh sườn Người, và sự bất kính của ta đã trở nên trận đòn nát thân, khiến cho thân xác cực linh chịu treo trên cây gỗ kia trông như miếng giẻ rách đầy ô nhục. Máu Châu Báu Người trở nên mực, da thịt Người như tấm giấy da, và tội lỗi chúng ta hình thành nên những dòng chữ kết án Người. Tội nhân nào có Thần Khí Chúa Kitô thì đều luôn đau đớn nhìn nhận tội lỗi trong mối liên hệ với Cuộc khổ nạn đau thương của Người. Và bấy giờ Chúa chúng ta trở nên nguồn hy vọng cho chúng ta.

Khi chúng ta không sống dưới lề luật, thì chẳng có gì bằng một lương tâm được soi sáng. Những ai thật sự yêu mến Chúa Kitô thì còn hơn thế nữa. Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta một cảm thức về sự thánh thiện, và sự thánh thiện chính là tách biệt với thế gian. Thánh Phaolô nói rằng lương tâm ngài được Thánh Thần soi dẫn. Bất cứ khi nào chúng ta làm điều sai trái, thì không phải luật, cũng chẳng phải Mười Điều Răn, mà chính là Thần Khí Chúa báo động rằng chúng ta đã làm rạn nứt một mối quan hệ yêu thương. Thánh Phaolô cho chúng ta biết rằng khi phạm tội, chúng ta đã tự tay đóng đinh Chúa Kitô một lần nữa trong tâm hồn mình (Dt 6, 6). Cuộc sống của một Kitô hữu đích thực không cốt ở chỗ tránh phạm tội; nhưng đúng hơn, đó là một nỗ lực tái hiện chính sự sống của Chúa Kitô nơi bản thân mình. Như Chúa chúng ta đã nói về Chúa Cha như thế này: “Tôi hằng làm điều đẹp ý Người” (Ga 8, 29). Chúng ta cũng phải nói về Chúa Ba Ngôi như vậy: “Chúng tôi hằng làm những gì đẹp lòng Thiên Chúa”. Thái độ và cách ứng xử đối với tội lỗi của chúng ta như thế nào, ấy hoàn toàn là nhờ vào ơn thúc đẩy của Chúa Thánh Thần.

Tôi đã đề cập đến nhiều ân huệ của Chúa Thánh Thần nơi đời sống mỗi người chúng ta. Giờ đây tôi sẽ trình bày về Chúa Thánh Thần trong mối tương quan với thân xác, bởi người ta chẳng mấy khi nghĩ đến điều này. Thánh Phaolô đã đặt câu hỏi: “Anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền thờ Chúa Thánh Thần hay sao, và Thánh Thần cư ngụ trong anh em?” (1Cr 6, 19). Làm thế nào thân xác chúng ta lại trở nên Đền thờ Chúa Thánh Thần? Thân xác ấy được nên thánh thiện nhờ vào việc Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần cư ngụ trong linh hồn chúng ta. Các bạn có nhớ biến cố Chúa Giêsu tiến vào Đền thờ Giêrusalem và đuổi kẻ buôn người bán hay không? Người Pharisêu đã hỏi Chúa bởi quyền bính nào mà Người làm điều ấy, và Chúa chúng ta đáp: “Hãy phá hủy Đền thờ này đi, nội trong ba ngày tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2, 19). Người không ám chỉ đền thờ bằng gạch đá vốn được tái thiết thời vua Hêrôđê Cả. Người có ý nói đến Đền thờ là thân thể Người. Đền thờ là gì? Là nơi Thiên Chúa ngự trị, và bởi vì Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa trong xác phàm, nên thân thể Người chính là Đền thờ Tối cao.

Khi chúng ta ở trong tình trạng ân sủng và có sự sống của Chúa Kitô trong linh hồn, thân xác chúng ta cũng trở nên đền thờ. Do đó, Chúa Thánh Thần đã nâng cao phẩm giá của ngành y khoa. Một con người có đời sống thiêng liêng đích thực thì không thể nào đối đãi với bệnh nhân như heo như lợn. Chúa Giêsu được tôn vinh trong hai khía cạnh: một là với Chúa Cha, vì Người được tôn vinh bên tay hữu Chúa Cha, và hai là Người được tôn vinh nơi chúng ta. Người đã nói: “Thánh Thần sẽ tôn vinh Thầy” (Ga 16, 14). Chúa thánh Thần tôn vinh Chúa Giêsu nơi chúng ta bằng cách biến chúng ta trở nên chứng nhân cho Chúa Kitô, qua việc tuyên xưng danh Người trong tư tưởng, lời nói và việc làm của chúng ta.

Ước chi những gì bạn đã học hỏi hôm nay giúp bạn sản sinh hoa trái thực tiễn qua việc cầu nguyện với Chúa Thánh Thần, xin Người giúp cho bạn nhận biết Chúa Kitô trong sự sung mãn nơi Tin Mừng của Người, cũng như trong tình yêu của Chúa Cha, hầu cho bạn có thể hiểu rằng chính Thần Khí Thánh Thiện của Thiên Chúa là nguồn ơn sức mạnh của mình. Chúa Kitô đã phán: “Thầy sẽ ban cho anh em quyền năng từ trời cao” (Lc 24, 49). Mọi ngày trong đời linh mục, tôi hằng cầu nguyện xin cho bản thân được thấm đẫm quyền năng của Chúa Thánh Thần. Một quyền năng không thuộc về cõi trần, không thiên về thể lý hay tâm trí; nhưng là một quyền năng hoàn toàn đến từ việc sống chính sự sống của Chúa Kitô, đó là quyền năng có thể biến đổi tha nhân, có khả năng cảm hóa chính các bạn nhờ vào thần tính của Chúa Thánh Thần.

Nếu như từ nãy tới giờ tôi đã giúp các bạn thấu hiểu sâu xa hơn về tình yêu tuyệt mỹ của Ba Ngôi Thiên Chúa, tôi cũng xin phó thác chính bản thân tôi nơi các bạn, tin rằng các bạn, với lòng biết ơn chân thành, sẽ không quên mà thỉnh thoảng dâng lên Chúa Thánh Thần một lời cầu thay nguyện giúp nho nhỏ cho tôi, để cả tâm trí, linh hồn và thể xác tôi càng ngày biểu lộ rõ nét Thần Khí của Chúa Kitô.

0 Nhận xét