17. Giáo Hội: Nhiệm Thể Chúa Kitô

Sau khi đã học về cuộc đời Chúa Kitô và mặc khải về bản thân của Người trong tư cách Con Thiên Chúa, mối liên kết thân tình của Người với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ tiến dến với chủ đề là Giáo Hội. Khi nghe đến hai chữ “Giáo Hội” thì bạn nghĩ đó là gì, một thể chế, một tổ chức, hay một kiểu cơ quan hành chính? Thực sự đó chính là cách chúng ta quá thường xuyên dùng để thể hiện về Giáo Hội. Chúng ta sẽ bàn về Giáo Hội xét về khía cạnh là dân Thiên Chúa và là Nhiệm Thể của Chúa Kitô.

Nhìn vào Kinh Thánh như một dữ kiện lịch sử, chúng ta nhận thấy rằng Thiên Chúa luôn tìm kiếm con người; chứ không phải con người tìm kiếm Thiên Chúa trước. Đúng là con người có tìm kiếm Thiên Chúa đấy, nhưng không phải với cường độ như Thiên Chúa tìm kiếm con người. Bạn hãy cứ thử suy ngẫm xem Thiên Chúa hằng lưu tâm và yêu mến nhân loại biết là chừng nào. Đâu là ý niệm phản tỉnh đầu tiên mà chúng ta tìm thấy trong Thánh Kinh về Thiên Chúa? Đó trước hết không phải là mô tả việc Người sáng tạo thế gian, nhưng trước hết đó là dòng tư tưởng mà Người nghĩ về chính mình và trong chính mình Người. Bạn gần như sẽ cho rằng tư tưởng đầu tiên Thiên Chúa có là về chính sự sống và tình yêu của Người; thế nhưng đó lại không phải là tư tưởng đầu tiên trong Kinh Thánh. Hãy mở sách Sáng Thế và bạn sẽ thấy tư tưởng đầu tiên của Thiên Chúa về chính mình Người đó là: Chúng Ta hãy làm nên con người (St 1, 26). Nghĩ về điều đó mà xem, nó giống như thể Thiên Chúa không thể tồn tại mà không có con người. Thiên Chúa không cần loài người chúng ta để được trọn vẹn, để thỏa mãn một nhu cầu, nhưng Người cần đến nhân loại như một kiểu tặng phẩm; Người cần phải có một ai đó để biểu lộ tình yêu của Người.

Vì thế, cuộc độc thoại đầu tiên mà chúng ta chạm đến trong Kinh Thánh chính là cuộc độc thoại của Thiên Chúa suy nghĩ về con người. Thế còn cuộc đối thoại đầu tiên trong Kinh Thánh là gì? Câu hỏi đầu tiên trong Kinh Thánh đó là khi Thiên Chúa hỏi con người: Adam, ngươi đang ở đâu? Hỡi con người, sao ngươi lại lẩn trốn? Sao ngươi lại trốn chạy Ta? (St 3, 9). Và cuộc đối thoại tiếp theo là về tha nhân. Thiên Chúa hỏi Cain rằng: “Cain, em ngươi đâu?” (St 4, 9). Tấm lòng Thiên Chúa ngập tràn những suy tưởng về con người. Ở đây chúng ta nhận ra hay giới luật đầu tiên của Thiên Chúa trong hai câu hỏi: “Hỡi con người, ngươi đang ở đâu?” và “Em ngươi đâu?”, và đây chính là giới luật mến Chúa và yêu người.

Từ khởi đầu, chúng ta thấy nhân loại đã được nhận lãnh từ Thiên Chúa một lời mời gọi đi vào mối hiệp thông thân mật với Người. Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ con người. Người đã đối xử với nhân loại ra sao khi họ bắt đầu nên đông đúc? Theo đó, từ hằng hà sa số các dân tộc trên khắp thế giới mà Người đã chọn một dân và gọi họ là dân riêng của Người. Nhóm người này được chọn làm khí cụ mang ơn cứu độ cho toàn thể mọi người trên thế giới. Dân riêng của Người là ai? Đó là dân Israel mà trước tiên Người đã kêu gọi ngang qua ông Abraham. Người đã cai quản họ qua trung gian Môsê; đã trị vì họ qua các thẩm phán và các vua; đã cảnh báo và đe dọa họ khi họ lầm đường lạc lối, đã khẩn khoản và dỗ dành họ quay trở về với Người; đã biểu lộ tình yêu của Người qua các vị ngôn sứ. Cứ thế, rong ruổi suốt toàn bộ Cựu Ước, chúng ta nhận ra Thiên Chúa, Đấng yêu thương nhân loại, đã thể hiện tình yêu đó ngang qua nhóm người cụ thể này. Trong sách Xuất Hành, Thiên Chúa phán: “Các ngươi sẽ là sở hữu riêng của Ta. Vì toàn cõi đất đều là của Ta.6 Ta sẽ coi các ngươi là một vương quốc tư tế, một dân thánh” (St 19, 5-6). Thiên Chúa còn phán: “Các ngươi sẽ là dân của Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa của các ngươi”. Sự thật vẫn luôn hiển hiện cách rõ nét qua nhiều thế kỷ.

Thiên Chúa đặt một cái tên đặc biệt cho dân riêng của Người; Người gọi họ là qahal trong tiếng Hípri. Chúng ta sẽ thường xuyên dùng từ này; nó có nghĩa là dân được Chúa tuyển chọn. Từ này được dùng tới khoảng 200 lần trong Cựu Ước. Về sau, khi Kinh Thánh Cựu Ước được chuyển ngữ từ tiếng Hípri sang tiếng Hy Lạp, từ qahal được dịch thành ecclesia. Từ ecclesia trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là giáo hội. Từ gốc từ này mà chúng ta có cụm từ “ecclesiastical” (thuộc giáo hội). Bởi đó, bất cứ khi nào chúng ta đọc thấy từ qahal, hay dân Thiên Chúa, chúng ta có thể nghĩ về từ tương đương trong tiếng Hy Lạp là ecclesia, hay từ church trong tiếng Anh. Đó là ý tứ đầu tiên tôi muốn nhắm đến. Thứ hai, Thiên Chúa luôn xử với dân của Người ngang qua một con người trung gian được Người đặt làm thủ lãnh hay đại diện; đầu tiên là Abraham, sau đến Isaac, Giacóp, Môsê, các vua và các ngôn sứ.

Thứ ba, bởi vì Israel là dân riêng của Chúa, nên Người lập một giao ước với họ, đó là một giao kèo, một sự thỏa thuận có liên quan tới nghĩa vụ của đôi bên. Từ “giao ước” trong tiếng Hípri là berith, bạn có thể đã nghe qua từ này. Nó xuất hiện 275 lần trong Kinh thánh, và “berith” có nghĩa là “con người có một bổn phận nào đó với Thiên Chúa”, và Thiên Chúa, đến lượt Người, sẽ chúc phúc cho họ. Chúa phán qua Môsê rằng: “Anh em sẽ được phúc lành hơn mọi dân’ (Đnl 7, 14). Israel sẽ nên nhân chứng cho Người, hầu cho toàn thể nhân loại được hưởng nhờ ơn cứu độ qua dân ấy. Sau cùng, khi chúng ta học về các lời tiên tri liên quan đến Chúa Kitô, chúng ta biết rằng các lời ấy sẽ được ứng nghiệm khi Chúa Kitô xuất hiện trên gian trần. Đó sẽ là lúc mọi lời ngôn sứ sẽ được viên mãn trọn vẹn. Đó là lý do vì sao dân Israel đã được Thiên Chúa chọn làm dòng dõi, từ đó ơn cứu độ sẽ được tuôn ban cho toàn thế giới. Để rồi đến một ngày kia, khi thời gian đến hồi viên mãn, khi Chúa Kitô giáng lâm, thì lời sấm của ngôn sứ Êdêkien - “chính Ta sẽ chăm sóc chiên của Ta và thân hành kiểm điểm” (Ed 34, 11) – sẽ được ứng nghiệm.

Thiên Chúa giáng lâm đảm nhận lấy cho mình một nhân tính, và mặc lấy thân xác loài người. Rồi một ngày nọ, có một trinh nữ xinh xắn đem một con trẻ đến cho một cụ già; biến cố này xảy ra trong Đền thờ Giêrusalem (Lc 2, 25-35). Cụ già ấy tên là Simêôn. Ông thường xuyên đọc một lời nguyện rất quen thuộc đối với nhiều người Do Thái thời bấy giờ, bởi vì họ biết thời điểm Đấng Mêssiah xuất hiện đã gần kề. Chúng ta cũng đã đề cập tới vua Hêrôđê Cả, vốn không phải gốc người Do Thái nhưng là người Êđôm, hoàn toàn không hề ngạc nhiên khi các nhà thông thái tìm đến. Ông ta hứa sẽ mang theo quà đến viếng hài nhi, thế nhưng quà mà ông ta hứa sẽ đem lại là gươm giáo.

Có một vài loài hoa chỉ nở vào ban đêm; và cụ già Simêôn chính là một trong những loài hoa đó. Bạn hãy thử tưởng tượng ra cơn hân hoan xuất thần của cụ khi cụ ôm lấy hài nhi, và lời đầu tiên thốt ra từ môi miệng cụ chính là “Giờ đây tôi đã sẵn sàng ra đi”. Đây chính là điểm kết đời tôi. Đây chính là khoảnh khắc tôi đã mong chờ suốt cả cuộc đời” (Lc 2, 29-32). Cụ nói chuyện với mẹ hài nhi, và bạn hãy chú ý cách cụ nói về dân Israel và dân ngoại. Hãy nhớ là chúng ta đã nói rằng dân Thiên Chúa được chọn để làm ánh sáng muôn dân. Cụ Simêôn đã nhìn về quá khứ và hướng tới tương lai; cụ nhìn về dân tộc Người mà nơi đó cụ là vị tư tế, và nói rằng: “Hài nhi này vinh quang cho Israel, dân Người” (Lc 2, 34). Rồi cụ hướng tới tương lai: “Đây chính là ánh sáng soi đường cho dân ngoại” (Lc 2, 32). Nói cách khác, cụ nhìn thấy nơi Hài nhi này dấu chỉ của một giao ước mới, đấng sáng lập một “qahal” mới, nhưng cụ cũng nhìn thấy nơi Hài nhi một dấu chỉ sẽ bị chống báng, từ chính những kẻ mà Người đã đến để ban ơn cứu độ. Chúa Kitô, Đấng mới được sinh ra, không phải vị khách bất ngờ mà đến; Người có mối tương quan mật thiết với dân Thiên Chúa suốt dọc dài lịch sử. Nếu bạn đọc hai bản gia phả của Chúa chúng ta, bạn sẽ nhận thấy rằng một bản gia phả truy ngược về Abraham (Mt 1, 1-16), bản còn lại về tới tận Adam (Ga 1, 1-18). Điều đó có nghĩa gì? Nghĩa là vị thủ lãnh mới của “qahal” này, Đấng được muôn dân trông đợi và là Đấng Thiên Chúa làm người này, có liên hệ với dân Thiên Chúa, dân được chọn làm khí cụ đem ơn cứu độ cho nhân trần.

Khi bạn nghe người ta nói Chúa chúng ta thiết lập một Giáo Hội, một “qahal”, hay một dân Thiên Chúa, bạn không được nghĩ rằng đây giống như một cuộc cải tổ. Những gì Chúa chúng ta nói đều liên hệ tới dân Thiên Chúa trong Cựu Ước. Bạn có nhận ra cách Người duy trì mối quan hệ đó không? Trước tiên, Người chọn mười hai Tông đồ. Rất có thể họ thậm chí còn có liên hệ với mười hai chi tộc theo một cách nào đó. Người chọn một vị Tông đồ làm đại diện cho Người. Và chúng ta sẽ tìm hiểu về tên của vị này sau. Bàn về Luật Cũ, Chúa Kitô bảo: “Thầy đến không phải để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” (Mt 5, 17). Người tập họp những con người mới này lại quanh Người, để canh tân và khơi dậy sức sống mới cho Israel, để làm nên một dân Israel mới. Nếu dân Israel cũ có chối bỏ Người, thì Người vẫn không chối bỏ Israel. Ngôn sứ Hôsê trong Cựu Ước, và thánh Phaolô trong Tân Ước, đã nói rằng: “Chúng ta, dân mới của Thiên Chúa, chỉ là cành cây được tháp vào thân cây; chúng ta không phải là rễ, chính Israel mới là rễ” (x. Rm 11, 17). Thánh Phaolô đã báo trước rằng một ngày kia, ngày mà dân Israel trở lại, chính bộ gốc rễ ấy sẽ được tôn vinh và sẽ trổi vượt trên dân ngoại về mặt vinh quang (x. Rm 15, 12).

Khi Chúa Kitô thật sự muốn sử dụng từ “qahal”, Người đã gọi đó là “qahal của Thầy. Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy, dân của Thầy.” Mối dây liên kết mà Chúa Kitô đã thiết lập với “qahal mới” này không phải là mối dây luật lệ, nhưng là mối đây tình yêu. Khoảnh khắc tuyệt vời nhất đối với việc thiết lập mối dây ấy là tại một bữa tiệc, nơi nhóm Mười Hai quây quần bên Người trong tình yêu. Cũng như Môsê thường rảy máu trên dân chúng như một dấu chỉ của giao ước, thì Chúa Kitô đã nói Người sẽ thiết lập một giao ước mới. Và sẽ không còn việc rảy máu dê bò cừu gì nữa, nhưng Người sẽ ban chính Bửu Huyết của mình và phán: “Đây là máu giao ước mới. Đây chính là mối dây liên kết sẽ hiệp nhất toàn thể dân Ta nên một” (Mt 26, 28).

Bạn thấy không, Giáo Hội không phải là một thể chế. Có lẽ bạn đã từng nói: “Tôi không muốn một thể chế đứng xen giữa tôi và Thiên Chúa”. Suy cho cùng, bạn có quyền được tương giao với Thiên Chúa, nhưng Giáo Hội lại không hề là một thể chế ngăn cản bạn đến với Thiên Chúa đâu. Israel không phải là bức tường ngăn cách thế gian với Thiên Chúa. Hãy nghĩ về Giáo Hội giống như cơ thể con người. Bạn có bao giờ nói: “anh không muốn đôi môi, cặp mắt, đôi tay, và những bộ phận khác của em ngăn cản anh đến với em” hay không? Xét cho cùng, làm sao tôi có thể truyền tải bất cứ điều gì đến cho bạn, nếu không dựa vào một trung gian nào đó hữu hình, khả giác và có tính thể lý cơ chứ? Bất cứ điều gì hữu hình mà bạn thấy hoặc sẽ thấy nơi tôi, thì chẳng là gì khác hơn một dấu chỉ của một linh hồn vô hình; bởi cái thuộc về thể lý là dấu chỉ cho thấy cái thiêng liêng. Khi Chúa chúng ta đến trong thế gian này và mặc lấy xác phàm, bạn sẽ thể nói rằng: “Tôi không muốn thân xác của Chúa Kitô trở nên bức tường ngăn cách tôi và tình yêu tôi dành cho Người”. Con đường duy nhất của mầu nhiệm Nhập Thể là Thiên Chúa phải thông truyền cái thần linh ngang qua cái phàm trần.

Nhân tính của Chúa Kitô, cùng với thân xác của Người, là khí cụ cho thần tính. Khi Chúa chúng ta đến trong tư thế của Vị Thượng Tế, Ngôn Sứ và Vương Đế, tất cả những gì Người làm đều được thực hiện ngang qua sức mạnh và trung gian của nhân tính Người. Giả sử bạn được nghe Chúa giảng bên bờ biển hồ Galilê, bạn sẽ chẳng thể nói rằng: “Ồ, đó chỉ là tiếng nói của con người mà thôi”.  Khi Người phán: “Thầy là Sự Thật” (Ga 14, 6), bạn có dám nói: “Làm sao tôi biết được là Thiên Chúa đang phán với tôi?” Đó là lý do vì sao Người nhập thể làm người. Nếu Người nói với bạn: “Ta tha tội cho con”, bạn có dám nói rằng: “Những gì tôi thấy chỉ là một cánh tay giơ cao và đôi môi nhấp nháy” hay không? Không đâu, thân xác Người là phương tiện qua đó Người có thể trở nên gần gũi và tương thích với chúng ta.

Vì vậy, cách tốt nhất để hiểu rằng Giáo Hội không chỉ là một thể chế, là phải nhìn nhận Giáo Hội trong tư thế là thân thể Chúa Kitô, và đó là cách mà thánh Phaolô đã hiểu về Giáo Hội cũng như đã được minh định trong Kinh Thánh. Chúa chúng ta, ngang qua các Sách Tin Mừng, đã nói rằng Người sẽ thiết lập một thân thể mới, một “qaha” mới, một dân mới của Thiên Chúa. Suy cho cùng, khi người dân hiệp nhất với nhau cho một mục tiêu chung, tất cả bọn họ đồng trở nên một thân thể. Chúa Kitô không sử dụng chính xác từ “thân thể” (body) bởi vì thân xác thể lý của Người thì hiển hiện trước mặt người ta. Người sử dụng từ “Vương quốc” (Kingdom) bởi dân Do Thái hiểu được ý tứ từ này, nhưng khi thánh Phaolô thuyết giảng cho dân ngoại, ngài phải dùng một từ khác mà họ có thể hiểu, cụ thể là “thân thể” (body).  Nhưng Chúa chúng ta đã truyền tải cùng một ý tứ đó. Người bảo rằng mối tương quan giữa Người với dân mới của Người sẽ nên giống như cây nho và cành nho: “Thầy là cây nho, anh em là cành nho” (Ga 15, 5). Người bảo Người sẽ ban cho họ sự thật: “Thầy ban sự thật cho anh em sự thật của Thầy, Thầy trao cho anh em quyền năng của Thầy” (x. Ga 14, 27).

Chúa chúng ta bảo rằng Người sẽ lập nên một thân thân thể mới, vốn có thể sẽ rất nhỏ bé lúc ban đầu, giống như một hạt cải vậy, và rồi nó sẽ lớn lên và lan ra toàn thế giới. Thế nhưng, cốt lõi của thân thể này là gì? Thật ra, tôi đã gợi ý về điều này rồi. Cái cốt lõi, cái nguyên liệu thô của thân thể mới này, chính là các Tông đồ. Thân xác con người tôi được tạo thành bởi hàng triệu triệu tế bào. Ấy vậy mà thân xác ấy là duy nhất bởi vì nó được nên sinh động nhờ có một linh hồn, được quản trị bởi một linh hồn vô hình và được điều hành bởi một thủ lãnh hữu hình. Tất cả những ai sau này được tháp nhập vào Thân Thể mới của Chúa Kitô sẽ được nên sống động bởi một linh hồn, tức là chính Chúa Thánh Thần, được quản trị bởi một trí tuệ vô hình, tức là Chúa Kitô, và được điều hành bởi một thủ lãnh hữu hình, tức là Đấng được Chúa Kitô chọn ngay từ ban đầu để nắm giữ chìa khóa Vương quốc của Người.

Vì thế, Thân Thể này của Chúa Kitô sẽ là sự nối dài mầu nhiệm Nhập thể của Người. Chúa chúng ta cũng phải phát triển và mở rộng như một tế bào vậy. Đôi lúc chúng ta nghĩ Giáo Hội được hình thành bởi tất cả mọi người hợp lại với nhau, giống như cách chúng ta thành lập một câu lạc bộ tennis. Nhưng đó lại chẳng phải là cách Thân Thể Chúa Kitô được hình thành! Quyền năng của Thiên Chúa ở giữa dân Người. Thân xác của bạn, ngay cả khi nó bắt đầu hiện hữu, thì cũng không được thành hình theo kiểu cách đó. Nó được thành hình các tế bào mang sự sống, và các tế bào ấy mở rộng ra bên ngoài. Vậy nên Thân Thể Chúa Kitô cũng không phát triển như cách những bác thợ nề xây nên một căn nhà, đắp gạt trát vữa. Thân Thể ấy phát triển như một tế bào. Trước hết, có một sự sống thần linh, và sự sống ấy đã đi vào trái đất; cụ thể chính là mầu nhiệm Thiên Chúa làm người. Sự sống ấy khởi đầu với nhân tính của Chúa Kitô, nơi thân xác của Người. Rồi Người bảo Người sẽ xây dựng một thân thể mới. Nó sẽ không giống như một thể chế đạo đức hay chính trị, vậy nên Người phải đặt cho nó một cái tên, và cái tên được trao cho nó trong suốt chiều dài lịch sử là “Huyền Nhiệm”, nhằm nói lên rằng sự hiệp nhất gắn kết tất cả lại với nhau sẽ không xuất phát từ con người; sự hiệp nhất ấy khởi nguồn từ chính Thần Khí của Chúa Kitô, từ chính mình Người. Đó là lý do vì sao phải có một lễ Ngũ Tuần, để ban một linh hồn cho thân thể mới này, như chúng ta sẽ tìm hiểu về sau.

Mười hai Tông đồ mà Chúa Kitô kêu gọi đến với Người thì rất giống với các chất hóa học trong phòng thí nghiệm. Các ngài mang đậm cá tính riêng biệt; các ngài giống như hyđrô, phốtphát và sunphua trong phòng thí nghiệm. Thực tế cho thấy, chúng ta có một phòng thí nghiệm với một trăm phần trăm tất cả các loại hóa chất cấu thành nên một đứa trẻ. Tại sao chúng ta lại không thể làm nên một đứa trẻ cơ chứ? Bởi vì chúng ta thiếu mất linh hồn, vốn mang trong mình quyền năng ban sinh khí và hiệp nhất. Các Tông đồ, rời rạc và thiếu chất gắn kết, bản thân các ngài không thể hình thành nên Thân Thể Chúa Kitô. Chuyện đó chỉ có thể được nhờ vào Chúa Kitô gửi Thánh Thần của Người xuống trên họ ngang qua thân xác thể lý của Người. Chính Thiên Chúa đã cất tiếng; chính Người đã quản trị và cũng chính Người đã thánh hóa thân thể ấy. Ngang qua Thân Thể mới này của Chúa Kitô, tức là Giáo Hội của Người, “qahal” mới của Người, dân mới của Thiên Chúa, Israel mới, Người sẽ dạy dỗ, sẽ quản trị, sẽ thánh hóa. Đây chính là Giáo Hội. Bạn thấy đấy, Giáo Hội thì khác xa với một thể chế hay một tổ chức hành chính.

Lúc nào rảnh rỗi, bạn hãy mở sách Công vụ Tông đồ và đọc trình thuật về ơn hoán cải của thánh Phaolô (Cv 9, 1-22). Thánh nhân là thành viên của “qahal” cũ, Israel cũ. Ngài không chấp nhận mặc khải về “qahal” mới, và ngài bắt đầu bắt bớ Giáo Hội. Thời điểm ấy cách biến cố Chúa chúng ta lên trời đã được mười năm. Đây là điểm quan trọng cần phải nhớ. Giáo Hội đang chuẩn bị lan rộng ra toàn thể Đế quốc Rôma, và thánh Phaolô quyết định đi sang Syria và bắt bớ Giáo Hội tại Đamát. Vào lúc này, các tín hữu tiên khởi của Giáo Hội cảm thấy rất e ngại trước một Saolô đầy học thức – Saolô là tên Do Thái của ngài. Tôi chắc là rất nhiều tín hữu lúc bấy giờ đã khẩn xin Chúa cho Saolô bị mắc bệnh “huyết khối động mạch vành” cho bõ tức. Hẳn là họ đã kêu xin rằng: “Lạy Chúa, xin gửi đến một ai đó để đáp trả Saolô!”. Chúa đã nhậm lời. Người gửi đến Phaolô, và đó là tên Rôma của ngài.

Trên đường đi Đamát, một tia sáng chiếu rọi trên Saolô. Saolô bị ngã ngựa và ông nghe thấy có tiếng nói rằng: “Saolô, Saolô, sao ngươi bắt bớ Ta?” (Cv 9, 4). “Sao ngươi lại bắt bớ Ta” ư? Tại sao Chúa lại nói thế? Người đang ở trên trời mà, làm cách nào người ta lại có thể bắt bớ Người được? Chẳng trách thánh Phaolô đã hỏi: “Thưa Ngài, Ngài là ai?” và Chúa chúng ta đáp lời: “Ta là Giêsu, người mà ngươi đang bắt bớ” (Cv 9, 5). Hẳn là Saolô đã nghĩ thầm rằng: Xét cho cùng, tôi chỉ đang bắt bớ các thành viên trong Giáo Hội tại Đamát thôi. Làm thế nào tôi có thể bắt bớ Ngài được? Vậy làm thế nào Saolô lại đang bắt bớ Chúa Kitô? Thưa, nếu có ai đó dẫm lên chân bạn, liệu môi miệng bạn có thốt lên lời phàn nàn không? Nếu có ai đó đánh vào thân bạn; não bộ của bạn có phát tín hiệu phản đối không? Chúa Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, là đầu của Nhiệm Thể Người, Giáo Hội. Khi có ai đó đánh vào Nhiệm Thể, họ cũng đã đánh vào Người! Và đó là lý do vì sao Chúa chúng ta cất tiếng phản đối. Vậy Giáo Hội là gì? Thưa đó là dân Thiên Chúa được nối dài qua các thế kỷ nơi chúng ta, những chi thể yếu kém của Người. Giáo Hội là mầu nhiệm Thiên Chúa giữa trần gian để ban ơn cứu độ cho trần gian.

0 Nhận xét