Nét Nữ Tính Trong Tôn Giáo
Bạn đã bao giờ nghĩ rằng trong tôn giáo cần phải có nguyên lý nữ tính (nét nữ tính) không? Giả sử trong tôn giáo hoàn toàn không có gì liên quan đến nữ giới. Chúng ta sẽ nghe thấy những lời phản đối chính đáng biết bao. Mọi tôn giáo đều có một nguyên lý nữ tính. Trên bàn làm việc của tôi có một bức tượng do một cựu nhà truyền giáo tại Trung Quốc tặng. Đó là tượng Quan Âm; theo truyền thuyết Trung Hoa, bà là một công chúa trẻ sống khoảng năm trăm năm trước Chúa Giêsu. Bà muốn hiến dâng sự trinh khiết của mình cho Thiên Chúa, và cha bà đã giết bà. Theo truyền thuyết, một con hổ đã kéo bà xuống địa ngục. Bà bắt đầu cầu xin lòng thương xót cho tất cả các linh hồn bị giam cầm và vì thế đã làm đảo lộn địa ngục. Bà đem lòng bác ái vào đó, và quỷ dữ ra lệnh đuổi bà ra khỏi địa ngục. Bà trở thành Quan Âm, nữ thần lòng thương xót của người Trung Hoa. Có lẽ đó là nỗi khát khao phương Đông về một người phụ nữ cao quý trong tôn giáo.
Mohammed có một người con gái tên là Fatima. Cô qua đời khi còn rất nhỏ và Mohammed đã thương tiếc cô cách sâu sắc. Ông viết: “Trong tất cả phụ nữ trên thiên đàng, cô là người được chúc phúc nhất, chỉ sau Đức Maria.” Bạn có biết rằng kinh Koran của người Hồi giáo có hơn bốn mươi câu nói về Đức Mẹ chí thánh của chúng ta không? Họ tin vào tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và vào việc Mẹ sinh Chúa Giêsu mà vẫn còn đồng trinh. Một số dân tộc châu Phi có một truyền thống rằng khi một người con trai kế vị ngai vàng, các nghi thức đăng quang bao gồm việc ngồi trong lòngmẹ mình. Nói cách khác, ông nhận được một phần quyền bính từ nguyên lý mẫu tính.
Nhà thơ Latin vĩ đại Virgil, trong khúc Ecloque thứ tư của ông, tác phẩm thường được gọi là một bài thơ mang tính Mêsia, đã viết những dòng sau:
Giờ đây, kỷ nguyên cuối cùng do nữ tiên tri Sibyl xứ Cumae ca hát đã đến; vòng quay uy nghi của các thế kỷ lại khởi đầu. Công lý trở về, triều đại xưa của thần Saturn trở về, cùng một giống người mới được gửi xuống từ trời cao. Chỉ xin ngươi, hỡi Lucina trinh khiết, hãy nâng đỡ đứa trẻ sắp sinh — nơi đó thời sắt chấm dứt, thời hoàng kim trỗi dậy; Apollo đang trị vì. Và trong nhiệm kỳ chấp chính của ngươi, hỡi Pollio, kỷ nguyên huy hoàng ấy sẽ mở ra, các tháng năm tiến bước trong cuộc hành trình hùng vĩ của mình.
Rồi Homer, nhà thơ Hy Lạp vĩ đại sống trước Chúa Giêsu một ngàn năm, đã ghi lại trong lịch sử câu chuyện về một người đàn ông bại trận và một người phụ nữ sầu khổ. Khi chồng bà là Ulysses lênh đênh ngoài biển cả, Penelope có rất nhiều kẻ cầu hôn. Bà nói với từng người trong số họ: “Ngay khi nào tôi dệt xong tấm áo này, tôi sẽ xem xét lời cầu hôn của anh.” Mỗi đêm, bà lại tháo bỏ những mũi chỉ đã dệt vào ban ngày, cho đến khi chồng bà trở về. Không ai hiểu vì sao nhà thơ vĩ đại này lại khiến lịch sử ghi nhớ một người đàn ông bại trận và một người phụ nữ sầu khổ, cho đến khi một người đàn ông bại trận và một người phụ nữ sầu khổ thực sự xuất hiện.
Nguyên lý nữ tính đích thực trong tôn giáo là điều này: mọi tình yêu đều khởi đầu bằng một giấc mơ. Tôi nghĩ rằng mọi người đều mang tình yêu trong tâm trí, trong trái tim mình — một tổng hòa của ký ức, tư tưởng, giấc mơ, lý tưởng và kinh nghiệm. Rồi một ngày kia, có ai đó xuất hiện. Người ta gọi đó là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng thực ra đó là tình yêu từ cái nhìn thứ hai. Mọi tình yêu vĩ đại đều là một giấc mơ trở thành hiện thực. Bạn đã bao giờ thấy một giấc mơ bước đi chưa? Tôi thì đã thấy rồi. Tình yêu rất giống với âm nhạc. Chúng ta nghe một bản nhạc lần đầu và yêu thích nó, bởi vì chúng ta đã có sẵn bản nhạc ấy trong trái tim mình!
Khi Thiên Chúa làm người, hay đúng hơn, khi Ngài đã muốn điều đó ngay từ buổi tạo dựng thế gian, Ngài đã mơ về một Người Mẹ — Đấng sẽ quyết định thời điểm Ngài chào đời, hoàn cảnh và mọi chi tiết khác. Ngài đã nghĩ đến Mẹ ấy rất lâu trước khi Mẹ được sinh ra: mối tình đầu tiên của thế giới. Hãy thử tưởng tượng bạn có thể tự chọn mẹ của mình. Bạn có làm cho bà trở thành người phụ nữ đẹp nhất, nhân hậu nhất trên đời không? Thiên Chúa có thể tạo nên Mẹ của Ngài theo cách nào đó giống như các nghệ sĩ sáng tạo tác phẩm của họ. Tôi cho rằng một trong những bức tranh về người mẹ nổi tiếng nhất chính là của James Abbott McNeill Whistler. Khi có người khen ngợi bức chân dung ấy, ông nói: “À, người ta cố gắng làm cho mẹ mình tốt đẹp nhất có thể.” Thiên Chúa toàn năng hiện hữu trước cả Mẹ của Ngài và đã làm cho Mẹ trở nên đẹp đẽ nhất có thể. Đó là lý do vì sao Mẹ được thụ thai vô nhiễm.
Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội nghĩa là gì? Nghĩa là Mẹ được thụ thai mà không mang vết nhơ của tội nguyên tổ. Có một điều tôi không thể hiểu nổi là tại sao ngày nay người ta lại không tin vào tín điều Vô Nhiễm Nguyên Tội, bởi vì hầu hết mọi người hôm nay đều tin rằng mình không có tội; như thế thì tất cả họ đều là những người được thụ thai vô nhiễm! Vô Nhiễm Nguyên Tội không có nghĩa là Đức Mẹ không cần được cứu chuộc như bạn và tôi; nhưng điều đó có nghĩa là ngay từ giây phút đầu tiên của việc thụ thai, Mẹ đã được gìn giữ khỏi vết nhơ của tội lỗi. Điều ấy chẳng phải là rất thích hợp sao? Nếu bạn được báo trước rằng có một vị khách cao trọng sẽ đến nhà, bạn có quét dọn tiền sảnh không? Thế thì, nếu Thiên Chúa sắp bước vào trần gian này, bạn có nghĩ rằng Ngài nên đi vào qua những cánh cửa khá là sạch sẽ không? Hãy nhìn xem Thiên Chúa đã vất vả biết bao để tạo dựng một thiên đàng cho nhân loại cử hành cuộc hôn phối đầu tiên của người nam và người nữ.
Và đây là một thiên đàng mới — không phải thiên đàng của công trình tạo dựng, mà là thiên đàng của Nhập Thể. Ngài có nên làm cho khu vườn này đẹp đẽ hơn như thế nữa không? Có nên là một khu vườn nơi không một cọng cỏ dại nào của tội lỗi có thể mọc lên, nơi mà trên các cổng vào không bao giờ có thể khắc tên sự dữ không? Thiên đàng của Nhập Thể này sẽ được chăm sóc bởi Ađam Mới, bởi Mẹ rất thánh của chúng ta, chiều kích / nguyên lý nữ tính trong tôn giáo.
Khi thời gian đến, Thiên Chúa sai một thiên thần từ ngai ánh sáng rực rỡ. Thiên thần bay xuống đồng bằng Esdraelon và đến với một trinh nữ khiêm hạ đang quỳ cầu nguyện, và nói: Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng (Lc 1,28), nghĩa là Chúa yêu mến bà, và xin người phụ nữ được tuyển chọn ấy trao ban cho Thiên Chúa một bản tính nhân loại. Mẹ thưa: Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói (1,38). Trong tiếng Latinh là fiat: xin vâng. Có ba lời fiat vĩ đại trong thế giới: fiat lux — hãy có ánh sáng của công trình tạo dựng; fiat voluntas tua — xin cho ý Cha được nên trọn trong đau khổ trên Thập Giá; fiat mihi secundum verbum tuum — xin Chúa cứ làm cho tôi theo lời Ngài. Truyền Tin là khoảnh khắc Đức Maria, nhân danh tất cả chúng ta, đã nói: “Con cho phép Ngài bước vào thế gian này. Con sẽ là Vườn Êđen của Ngài. Con sẽ trao cho Ngài một bản tính nhân loại.” Vì thế, Thiên Chúa đã mặc lấy một bản tính mới trong khu vườn kín đáo này. Và từ người phụ nữ ấy, Đức Kitô đã được sinh ra.
Tôi hầu như không cần nói với bạn rằng không hề có chuyện thờ lạy Đức Maria. Không phải chúng ta làm cho Đức Maria trở nên quan trọng; chính Chúa của chúng ta đã làm cho Mẹ trở nên quan trọng. Hãy để ý xem Người đã thay đổi vai trò của Mẹ trong mối tương quan với chúng ta như thế nào. Chúng ta hãy đến dự tiệc cưới tại Cana. Đây là lúc khởi đầu đời sống công khai.
Trong tiệc cưới tại Cana, Chúa chí thánh của chúng ta từ sông Giođan đến và mang theo tất cả các môn đệ của Người. Đó là lý do tôi nghĩ rằng rượu đã cạn; vì có quá nhiều khách không mời mà đến! Bạn không thể tưởng tượng nổi một lễ cưới ở vùng trồng nho mà lại không chuẩn bị đủ rượu. Thế nhưng rượu đã cạn. Ai là người đầu tiên nhận ra điều đó? Mẹ rất thánh. Mẹ thường biết nhu cầu của chúng ta trước cả chúng ta. Mẹ chỉ đơn giản nói: Họ hết rượu rồi (Ga 2,3). Chúa Giêsu đáp lại bằng một câu lạ lùng; Người nói: Thưa Bà, điều đó can gì đến tôi? hoặc theo nguyên ngữ Hy Lạp: “Điều của Tôi là của Bà” — Giờ của tôi chưa đến (2,4).
Chúng ta hãy phân tích điều này: Giờ của tôi chưa đến. Mỗi khi Chúa Giêsu dùng từ “giờ,” từ ấy luôn luôn liên hệ đến cuộc Khổ Nạn và cái chết của Người. Khi người ta tìm cách ném đá Người hai hoặc ba lần, Tin Mừng nói rằng: Giờ của Người chưa đến (Ga 8,20). Khi Giuđa đến trong vườn để phản bội Người, Chúa Giêsu nói: Đây là giờ của các ngươi (Lc 22,53); giờ của các ngươi, giờ của sự dữ. Đêm Tiệc Ly, Người thưa: Lạy Cha, giờ đã đến (Ga 17,1).
Chúa Giêsu đang nói với Mẹ Người rằng: “Giờ Khổ Nạn và cái chết của Con chưa đến.”
“Mẹ muốn Con làm gì?”
“Mẹ muốn Con thực hiện phép lạ đầu tiên của Con sao?”
“Mẹ có muốn Con chứng tỏ rằng Con là Đấng Mêsia thế giới đang mong đợi, Con Thiên Chúa hằng sống không?”
“Mẹ có nhận ra rằng nếu Con thực hiện phép lạ này và công bố Con là Đức Kitô và Con Thiên Chúa, thì Con sẽ bị đưa lên Thập Giá không?”
“Mẹ có muốn trở thành một người mẹ đã gửi con mình ra chiến trường không?”
“Mẹ yêu dấu của Con, nếu Mẹ muốn Con bắt đầu đời sống công khai ngay bây giờ và đi vào cái chết, cuộc Khổ Nạn và công cuộc cứu chuộc nhân loại của Con, thì mối tương quan của Mẹ với Con sẽ thay đổi.”
“Cho đến lúc này, Mẹ được biết đến là Mẹ của Ông Giêsu; nhưng ngay khi Con bắt đầu công trình cứu độ của Con, Mẹ sẽ không chỉ là Mẹ của Con, mà còn là Mẹ của tất cả những người Con cứu chuộc.”
“Khi đó, Mẹ sẽ là Mẹ của toàn thể nhân loại, là Người Mẹ của toàn thể thế giới.”
Ba năm trôi qua, chúng ta đến với Thập Giá. Một ngày nọ, giữa ba năm ấy, Mẹ chí thánh đang đứng trong đám đông, lo lắng vì những đêm cầu nguyện thâu đêm và những ngày giảng dạy không giờ nghỉ ngơi của Người.
Có người nói: Mẹ Thầy đang đợi ngoài kia. Chúa Giêsu trả lời: “Ai là mẹ tôi ? Ai là anh em tôi ?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói : “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mt 12,46–50).
Chúa của chúng ta từ trên Thập Giá nhìn xuống hai thụ tạo quý giá nhất mà Người có trên mặt đất này: Gioan và Mẹ Người. Người nói với Mẹ mình, nhưng Người không gọi Mẹ là “Mẹ”. Đây là công trình cứu chuộc và giờ đã đến. Người nói: Thưa Bà, và như thể một cái đầu đội mão gai có thể ra dấu, Người chỉ về phía Gioan và nói thêm: Này là con của Bà (Ga 19,26–27). Người không gọi Gioan là “Gioan”, bởi nếu gọi như thế thì ông chỉ còn là con của Dêbêđê; nhưng khi được để vô danh, trong sự ẩn danh ấy, Gioan đại diện cho toàn thể nhân loại. Đức Maria được đặt làm Mẹ của toàn thể nhân loại, không phải theo nghĩa ẩn dụ, mà theo những đau đớn thực sự của việc sinh nở. Mẹ có sinh thêm những người con khác không? Có, nhưng không theo huyết nhục. Gioan là người đầu tiên của dòng dõi ấy, trong đó chúng ta được thêm vào, hàng triệu và hàng triệu người con trai và con gái. Người nói với Gioan: Đây là Mẹ anh (19,27). Đó là lý do vì sao chúng ta yêu mến Đức Mẹ. Chính Chúa chí thánh của chúng ta đã đặt Mẹ làm Mẹ của chúng ta, nguyên lý nữ tính trong tôn giáo.
Không hề có chuyện tôn kính Mẹ theo cách khiến chúng ta quên đi Chúa của chúng ta. Giả sử tôi đến thăm nhà bạn và từ chối nói chuyện với mẹ bạn. Bạn sẽ nghĩ gì? Chắc chắn bạn sẽ không giữ tôi lâu. Bạn có nghĩ rằng Chúa chí thánh của chúng ta sẽ hài lòng nếu chúng ta chẳng hề để ý đến Mẹ Người không? Đôi khi chúng ta xin Mẹ chuyển cầu cho mình. Khi cần một ân huệ, chúng ta đến với Mẹ của Đấng mà chúng ta xin ân huệ. Mẹ có một quyền năng chuyển cầu đặc biệt. Chúng ta lần hạt Mân Côi. Vâng, đó là sự lặp lại của Kinh Lạy Cha và Kinh Kính Mừng, bởi vì khi yêu ai, chúng ta cứ lặp đi lặp lại: “Con yêu mẹ.” Tại sao chúng ta lặp lại những lời “con yêu mẹ”? Bởi vì đó là trong một khoảnh khắc thời gian mới, một không gian mới; cũng vậy, trong Kinh Mân Côi, chúng ta cứ lặp đi lặp lại Kinh Lạy Cha và Kinh Kính Mừng như một cách nói với Mẹ: “Con yêu Mẹ, con yêu Mẹ, con yêu Mẹ!” Sự chuyển cầu của Mẹ thật lớn lao.
Có lần dường như Chúa chí thánh của chúng ta đang đi dạo qua các triều đình trên trời và thấy một số linh hồn xem ra vào được thiên đàng rất dễ dàng.
Người đến gặp Phêrô và nói: “Phêrô, Ta đã trao cho con chìa khóa Nước Trời. Những linh hồn này đã vào Nước của Ta bằng cách nào?”
Phêrô thưa: “Lạy Chúa, xin đừng trách con; mỗi lần con đóng một cánh cửa thì Mẹ Chúa lại mở một cửa sổ!”
Có lẽ một vài người trong chúng ta sẽ vào được bằng một cửa sổ mở. George Bernard Shaw đã nói không lâu trước khi qua đời: “Tôi nghĩ có lẽ Mẹ của Người sẽ cho tôi vào.”
Reviewed by Các bài viết của ĐTGM Fulton Sheen
on
January 30, 2026
Rating:




No comments: