Tất cả những gì chúng ta đã bàn đến có thể được tóm tắt trong sự khác biệt giữa luật lệ và tình yêu. Trong đời sống Kitô hữu, chúng ta hoàn toàn không hề bị cai quản bởi luật lệ, chúng ta phải đi xa hơn cả lề luật. Chúng ta không chỉ tìm cách tuân giữ các Điều Răn, nhưng còn tìm cách được kết hợp với Chúa Giêsu. Điều đó có khó không? Có thể làm được không?
Hãy nhớ câu chuyện người thanh niên đến với Chúa Giêsu và hỏi anh phải làm gì để được cứu độ. Chúa Giêsu nói anh phải giữ các Điều Răn. Chúa chúng ta nhắc đến năm hoặc sáu Điều Răn, như không trộm cắp, không ngoại tình và những điều tương tự. Người thanh niên nói, Tôi đã giữ tất cả những điều ấy từ thuở nhỏ. Chúa Giêsu sau đó nói thêm, Nếu anh muốn nên hoàn thiện, hãy đi bán tất cả những gì anh có. Hãy cho người nghèo, rồi đến theo Ta (Mt 19:20–21). Người thanh niên bỏ đi với tâm trạng buồn bã, vì anh có nhiều của cải. Điều này làm các Tông Đồ bối rối. Chẳng lẽ mọi người đều phải bán hết mọi sự để theo Chúa chúng ta sao? Các ông nói, Vậy thì ai có thể được cứu? (Mt 19:25). Chúa trả lời chỉ bằng sức lực của con người mà thôi thì không thể làm được, nhưng với Thiên Chúa thì có thể. Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể; chúng ta có ân sủng của Người.
Sống đức tin Kitô giáo là điều khó khăn từ quan điểm của thế gian, nhưng nó đem lại bình an nội tâm và niềm vui cho những ai vâng phục luật yêu thương của Chúa. Khi chúng ta hiểu được toàn bộ ý nghĩa của luật ấy, chúng ta nghe Chúa nói, “Hãy trao cho Ta tất cả, tất cả con người con. Hãy giao phó cho Ta toàn bộ con người con.” Điều đó có phải là một mất mát không? Không, bởi vì Người đã nói, “Ta sẽ ban cho con một con người mới. Ta sẽ ban cho con chính Ta, ý muốn của chính Ta sẽ trở thành ý muốn của con.”
Chúng ta thường vẫn cố gắng giữ nguyên con người hiện tại của mình và đồng thời giữ được một mức độ bình an hợp lẽ. Chúng ta muốn trở thành “người tốt.” Chúng ta muốn lòng trí mình đi theo một hướng nào đó; có thể là theo đuổi tiền bạc, lạc thú, hoặc địa vị xã hội, và đồng thời, chúng ta cũng muốn cư xử cách trung thực, trong sạch, và giữ các Điều Răn.
Chúa Giêsu đã nói, Cây gai không thể sinh trái vả, và một cánh đồng chỉ có cỏ thì không thể sinh lúa mì (Mt 7:16–20). Nếu tôi muốn có lúa mì thì sự thay đổi phải đi sâu xuống tận dưới đất. Đất phải được cày xới và hạt giống phải được gieo. Chúa chúng ta đã nói, Nếu anh muốn trở nên hoàn thiện, hãy đến theo Ta (Mt 19:21), và một lần nữa, Các con hãy nên hoàn thiện như Cha các con trên trời là Đấng hoàn thiện (Mt 5:48). Người muốn nói rằng chúng ta phải chấp nhận toàn bộ phương thuốc chữa trị. Điều đó khó, nhưng cứ mãi luyến tiếc những gì phải từ bỏ làm mọi sự trở nên khó hơn nữa. Suy cho cùng, điều gì làm chúng ta sợ hãi? Chúng ta không dám đưa các ngón tay mình cho Chúa vì sợ rằng Người có thể lấy luôn cả bàn tay. Chúng ta có những khu vườn bí mật nhỏ bé chúng ta chăm sóc trong mình. Hoa trái ở đó không thuộc về Chúa; chúng thuộc về chúng ta. Chúng ta xây tường ngăn cách Chúa, đôi khi là một tội nhỏ nhặt, một thói xấu hay sự ích kỷ nào đó, bất kể đó là gì. Chúng ta không nhận được trọn vẹn niềm vui của việc trở thành một Kitô hữu vì đó. Một quả trứng biến thành một con chim là điều rất khó, nhưng sẽ còn khó hơn nhiều nếu nó phải học bay mà vẫn cứ là một quả trứng. Giờ đây chúng ta cũng giống như những quả trứng, và chúng ta không thể cứ tiếp tục là những quả trứng tốt mà thôi. Một quả trứng chỉ là tốt khi nó được nở ra.
Chúa Giêsu đòi hỏi một sự chết đi nào đó; chúng ta phải tái hiện trong cuộc đời mình chính điều đã xảy ra nơi Chúa Giêsu. Người là khuôn mẫu. Người đã nhiều lần nói với Nicôđêmô và với chúng ta rằng nếu chúng ta muốn sống lại, con người trong đời sống cũ phải chết đi (Gioan 3:1–21). Có ai hy vọng rằng những điều thật sự nguy hiểm cho linh hồn chúng ta sẽ trở nên vô hại vì Người là một Đấng Cứu Độ nhân lành, Đấng đón nhận lại những tội nhân chai đá mà không hề đặt câu hỏi nào chăng? Người ấy phải đọc đoạn văn nơi Người nói rằng Người sẽ không giảm bớt dù chỉ một chấm nhỏ trong sự nghiêm khắc của luật Thiên Chúa (Mt 5:18). Người đã không đến để bãi bỏ luật pháp, nhưng để kiện toàn nó (Mt 5:17). Ân sủng không phải là điều rẻ tiền. Nó đã khiến Chúa chúng ta phải trả giá bằng mạng sống của mình. Bạn có thể nghĩ ra điều gì đắt giá hơn cái giá mà một người phải trả qua cái chết trên thập giá không? Nếu chúng ta muốn có bình an, chúng ta phải trả giá. Nếu không có cái chết đối với đời sống thấp hèn hơn ấy, sẽ không có bình an; chỉ có sợ hãi, và chúng ta sống một thứ đời sống rất dở dang.
Chúa Giêsu đã nói, Ai muốn thi hành ý muốn của Cha trên trời sẽ biết giáo huấn ấy có phải bởi Thiên Chúa mà đến hay không (Gioan 7:17). Người muốn nói rằng một trong những lý do có những người bất khả tri và hoài nghi là vì họ không tuân giữ luật của Thiên Chúa. Nếu chúng ta biết ý muốn của Người, chúng ta sẽ hiểu giáo lý của Người. Có lẽ chúng ta nhấn mạnh quá nhiều đến việc hiểu biết giáo lý Kitô giáo mà không nhấn mạnh đủ đến việc thực hành. Chúa Giêsu đã nói, Nếu các con làm theo ý muốn của Ta, các con sẽ biết giáo lý của Ta (Gioan 8:31). Chỉ người nào tha thiết thực thi ý muốn ấy và đặt cả cuộc đời mình vào tay Chúa mới đi đến chỗ hiểu được Đức Kitô và tất cả ý nghĩa của công trình cứu chuộc của Người. Chúa chúng ta chỉ được biết đến bởi những ai dám liều mình bước theo, chứ không phải những kẻ hèn nhát.
Thoạt đầu, Chúa Giêsu là Đấng gây xáo trộn. Người dường như làm bạn khó chịu và dẫn bạn vào một thứ đóng đinh nào đó. Bạn là một người thế tục dễ dãi và đã an ổn trong thế giới quan của mình, nhưng nếu bạn thật lòng với Đức Kitô, bạn sẽ phải từ bỏ sự thoải mái ấy vì đó là một thứ bình an giả tạo. Cuộc ngự đến đầu tiên của Đức Kitô trong cuộc đời chúng ta là cuộc ngự đến của Đấng làm đảo lộn chúng ta, nhưng một khi chúng ta trao phó chính mình cho Người, Người trở thành Đấng bảo vệ chúng ta. Trước khi có Đức Kitô, lòng chúng ta kết án chúng ta, chúng ta bất mãn với những giải pháp nửa vời. Sau khi chúng ta trao phó chính mình cho Người và cho luật yêu thương của Người, lòng chúng ta được bình an. Thái độ của Người hoàn toàn thay đổi khi chúng ta thay đổi thái độ của mình.
Đây là một cách khác để diễn tả sự khác biệt giữa các điều răn và tình yêu: “Các điều răn chỉ kiềm chế tôi.” Chúng ta nhìn chúng như những rào cản và chướng ngại trên đường đời. Những người sống chỉ theo các Điều Răn thường hỏi, “Tôi có thể đi xa đến mức nào?”
“Giới hạn ở đâu?”
“Tôi có thể đến gần vực thẳm đến mức nào mà không rơi xuống?”
“Điều đó có phải là tội trọng không?”
Đó không phải là con đường của tình yêu; đó không phải là con đường của bình an. Chính con người Ađam cũ trong tôi nói theo cách ấy về các mệnh lệnh. Khi tôi chỉ đơn thuần vâng theo các mệnh lệnh, tôi không bước theo Chúa với toàn bộ con người mình. Đó là trạng thái tâm lý của bất cứ ai chỉ vâng theo một mệnh lệnh, chứ không phải bằng cả tấm lòng. Khi tôi yêu, tôi là một con người toàn vẹn, vì tình yêu là một chuyển động của toàn bộ bản thân tôi; vì thế, người sống dưới động lực của tình yêu không bao giờ cảm thấy mình như thể bị truyền lệnh.
Cho đến đây chúng ta đã nói rằng giáo huấn luân lý Kitô giáo là sự dấn thân trọn vẹn cho Đức Kitô. Chúng ta mặc lấy tâm trí của Người, suy nghĩ những tư tưởng của Người, yêu điều Người yêu, và tự hỏi mình bất cứ khi nào làm điều gì: “Điều này có đẹp lòng Người không?” Còn có một khía cạnh khác của tình yêu đối với Thiên Chúa; đó là tình yêu đối với người thân cận. Hai giới luật ấy đi đôi với nhau. Yêu người thân cận là mang lấy tội lỗi của họ.
Nhiều năm trước, tôi nhớ đã gặp một người phụ nữ đang đau khổ vì con trai bà bị tống giam. Tôi nghĩ đó là lần thứ tư anh ta bị bắt vì tội phạm, cướp bóc, và giết người. Bà vô cùng xấu hổ và tan nát cõi lòng. Tôi tự hỏi: “Tại sao bà lại mang tất cả nỗi nhục nhã này?” Rồi những lời của ngôn sứ Isaia, vốn nói về Chúa chúng ta, hiện lên trong tâm trí tôi, và tôi có thể nói về bà rằng, Bà đã mang lấy nỗi đau của nó, gánh lấy những ưu phiền của nó, và hình phạt đem lại bình an cho nó đã đổ xuống trên bà (Is 53:4–5). Chỉ nhờ những thương tích của bà mà nó mới được chữa lành. Người mẹ tốt lành này có rất ít tội lỗi trong đời mình, chắc chắn không có tội nào nghiêm trọng; thế nhưng tình yêu đã khiến bà trở nên hết sức tội lỗi vì con mình. Ngay lập tức, mầu nhiệm ấy trở nên sáng tỏ: tình yêu mà một người mẹ dành cho con trai mình làm cho bà nên một với nó. Tội lỗi, ô nhục, và xấu hổ của nó trở thành của bà, và đó là điều gần nhất mà chúng ta có thể đạt tới trên trần gian này đối với tình yêu của Thiên Chúa. Chúng ta phải nhận ra rằng tất cả tội lỗi, ô nhục, và xấu hổ của chúng ta đã trở thành của Người, và Người đã mang lấy chúng trong chính thân thể mình trên Cây Thập Giá.
Đó là cái giá của sự tha thứ và là lý do tại sao ân sủng và sự tha thứ không hề dễ dàng. Chúng ta không nên nghĩ rằng mình đạo đức khi bắt đầu sống đời sống thánh thiện riêng tư của mình, tách biệt khỏi người thân cận, khỏi thế giới, và khỏi nhân loại đang đau khổ. Đó chính là vấn đề của ông Simon, người Pharisêu. Người phụ nữ tội lỗi đã vào nhà và đổ dầu thơm lên chân Chúa chúng ta. Simon cảm thấy bị xúc phạm. Ông không muốn có bất cứ liên hệ nào với một người tội lỗi; ông chỉ quan tâm đến việc giữ luật cho chính mình và có lẽ là giải quyết những lỗi lầm riêng của mình trong một sự bình an nội tâm nào đó. Chúa Giêsu đã nói với Simon, “Ông có thấy người phụ nữ này không? Ông có hiểu bà ấy không? Tội lỗi của bà là một phần của tội lỗi thế gian.” Người đang mang lấy tội lỗi của bà, và việc đổ dầu thơm ấy là sự chuẩn bị cho cuộc Khổ Nạn và mai táng của Người (Lc 7:36–50). Bà đã được tha thứ nhiều, và sự tha thứ phải trả một giá rất đắt.
Sự tha thứ là tình yêu đang hoạt động, và tình yêu có nghĩa là mang lấy tội lỗi. Sự tha thứ chỉ có thể được thực hiện bằng cách mang lấy tội lỗi, điều đó có nghĩa là một thập giá đối với Thiên Chúa và đối với chúng ta! Chúa Giêsu đã nói, Nếu ai muốn làm môn đệ Ta, người ấy phải vác thập giá mình mà theo Ta (Mc 8:34). Ý nghĩa của thánh giá là tình yêu mang lấy tội lỗi của người mình yêu vì sự nên một với người ấy. Chúng ta chỉ có thể biết Đức Kitô, Đấng Mang Lấy Tội Lỗi, khi chính chúng ta mang lấy tội lỗi của người khác. Chúng ta được cứu chuộc để trở thành những người cứu chuộc, và chúng ta chưa được cứu độ cho đến khi Thiên Chúa làm cho chúng ta trở thành những người cứu độ. Một Kitô hữu phải cùng với Chúa chúng ta đi vào Vườn Cây Dầu và từ đó tiến đến Núi Sọ, bổ khuyết nơi thân xác mình những gì còn thiếu trong các đau khổ của Đức Kitô vì lợi ích của Nhiệm Thể Người là Hội Thánh.
Chúng ta không thể, như Philatô, rửa tay và nói, “Ta vô can đối với máu và những đau khổ của thế gian” (Mt 27:24). Nếu Hội Thánh thực sự là Hội Thánh, thì đó là một thân thể gồm những con người mang lấy tội lỗi của người khác, những người yêu bằng chính tình yêu của Thiên Chúa đã được đổ tràn trong lòng họ. Họ có thể tha thứ vì họ đã được tha thứ. Những người đã được yêu thương có thể trở thành những người biết yêu thương. Trừ khi Hội Thánh của Đức Kitô được kết hợp bằng tình yêu với toàn thể nhân loại, thì tội lỗi của thế gian là tội lỗi của Hội Thánh; ô nhục của thế gian là ô nhục của Hội Thánh; xấu hổ của thế gian là xấu hổ của Hội Thánh; nghèo đói của thế gian là nghèo đói của Hội Thánh; bằng không, đó hoàn toàn không phải là Hội Thánh. Hội Thánh không phải, và không bao giờ có thể là, mục đích cho chính mình. Hội Thánh là phương thế cứu độ cho thế gian, chứ không chỉ cho sự thánh hóa của riêng chúng ta. Chúng ta không thể tự cứu mình một cách đơn độc. Chúng ta cầu nguyện trong bối cảnh của “Lạy Cha chúng con,” chứ không phải “Lạy Cha của con”; “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày,” chứ không phải “Xin Cha cho con hôm nay lương thực hằng ngày.”
Hội Thánh là khí cụ cứu độ cho nhân loại. Hội Thánh không phải là một nơi trú ẩn bình an; Hội Thánh là một đạo quân đang chuẩn bị cho chiến trận. Chúng ta tìm kiếm sự an toàn, nhưng chỉ trong hy sinh, hiến tế; đó là dấu chỉ của Hội Thánh và là dấu ấn của thánh giá. Nếu tội lỗi của những khu ổ chuột thời hiện đại của chúng ta và sự suy đồi mà chúng gây ra; nếu tội lỗi của những căn nhà chật chội quá mức của chúng ta cùng với sự xấu xí và những thói hư tật xấu mà chúng đem lại; nếu tội lỗi của nạn thất nghiệp với sự hủy diệt cả thân xác lẫn linh hồn; nếu tội lỗi của những kẻ vô tâm và thiếu suy nghĩ nổi bật giữa cảnh nghèo khổ nhếch nhác và hạ thấp phẩm giá con người tại châu Phi, châu Á và châu Mỹ Latinh; nếu tội lỗi của những mánh khóe thương mại và sự bất lương cùng với việc lừa gạt người nghèo trên quy mô lớn; nếu tội lỗi của nạn mại dâm và việc sát hại phụ nữ cùng trẻ em bởi bệnh tật; và nếu tội lỗi của chiến tranh mà những điều kia đã sinh ra; nếu tất cả những điều ấy không được đặt trên Hội Thánh như một gánh nặng, và trên chúng ta như những chi thể của Hội Thánh, và nếu chúng ta không cảm thấy đau đớn, thì chúng ta không phải là những thành viên xứng đáng của Hội Thánh. Chúng ta đã bỏ lỡ ơn gọi của mình. Luân lý Kitô giáo không chỉ là việc giữ các Điều Răn; đó là tình yêu, là sự dấn thân trọn vẹn, và là việc mang lấy trên mình tội lỗi của người khác. Đây là luật mới: Hãy yêu mến Thiên Chúa; hãy yêu người thân cận của bạn.
0 Nhận xét